Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Hải

Thứ Bảy, 14/09/2019 08:58

NGUYỄN THANH HẢI
Muồng hoàng yến bay lên

Tháng tư
những người đàn bà thắp nhang cho nỗi buồn
không biết cặm vào đâu quá khứ
… chiếc bình toong cũ kỹ
đủ bao nhiêu để nỗi nhớ không tràn

Có ai lau dùm không những giọt nước mắt thời gian
mà tháng tư không thể nào khô trên nhánh muồng hoàng yến
chiến tranh đâu dễ dàng như người kể chuyện
một giọt pháo sáng dẫu trong xanh cũng không tỏ được hết ngọn ngành

Tôi đã gặp những người đàn bà ngày xưa từng bồng ẵm những
thanh bình
đã đứt ruột tiễn những lời ru của mình đi vào đạn lửa
không thể đếm bao nhiêu mỏi mòn nơi bậc cửa
khi những lời ru kia mãi mãi không về

Tôi đã thấy những người ngoài sông đứng đợi mùa qua giông bão
không còn nhớ rõ bao thời cuộc
niềm vui của quê hương vẫn vẹn nguyên từ những chiếc lá màu đỏ nhụy sao vàng
lặng yên ơi hãy để những người mẹ của tôi những chiến trận năm xưa
nằm nghỉ ngơi trong kí ức
và muồng hoàng yến thả chấp chới lên trời màu lộng lẫy tháng tư…

Sương như nước mắt

Ai đã cắt một phần nắng hôm qua của tôi
để buổi chiều hôm nay không chiều thêm được nữa
bản lề số phận là sắp đặt bên trong hay bên ngoài cánh cửa
hỏi chỉ để hỏi thôi chứ mùa xuân dù có đi đâu cũng đừng gắp bỏ
cho cánh đồng em tôi tiệc cỏ hoa tàn

Tiếng thở dài va cô đơn bên thềm giếng cạn
đôi khi không muốn làm gì
không thiết nghĩ gì
không muốn cầm lên nghe buồn cuộc gọi

Chiếc gàu mới nào đâu phải nối cho tôi
ai cũng có thể làm lữ khách
ngồi mà nghe gió cuộc đời lấm lạnh
gỡ làm chi trong buổi trọ nhau này

Không lẽ làm tiếng chim bay lên lùm cây
kể về tiếng thở dài ấy
không lẽ làm tiếng chuông chùa sâu thẳm
kể về những ngày thấy thương những giọt sương buồn như
nước mắt ở đây...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)