Chùm thơ của tác giả Phùng Thị Hương Ly

Thứ Bảy, 31/08/2019 09:58

PHÙNG THỊ HƯƠNG LY
Đã qua

Đêm nay ở nơi xa lạ
mùi hoa ẩn hương
quẩn quanh gối mỏng
sức lên câu chuyện buồn
trang trọng
sự cô độc lên hương

Lần duy nhất thấy mình đa cảm
nước mắt vò nát cánh cửa
những ngọn nến thâm quầng
mất ngủ
đổ trên hợp âm em

Ta yên bình nghĩ mình đang mơ
bởi những âm thanh chùng như thể mắt khép
ý nghĩ đã biến mất sau màn cải trang hoàn hảo của đêm
một trận mưa về xối xả.

Tấu khúc hạt


Người nông dân nối dài tấu khúc tháng hai bằng
sợi gầu biết hát
đôi tay hăng hái
lượm về bập bùng nắng

Một hai... nước tưới lên đồng
một hai gầu này nước mát
một hai nước vào rễ nhỏ
uống đi hạt mầm của đất
uống đi hạt mầm của tôi

Cánh đồng đang nghe lời thầm thì từ đôi mắt họ
tiếng cười xanh trên vai

Những chùm gió đem mình thụ thai cánh đồng ngũ cốc
bật lên như nốt nhạc
đêm nằm
trăng gối đầu nghe câu chuyện mùa màng
ở cánh rừng xa bầy chim cũng bay về góp nhặt xuân trên thành
giếng cạn

Sớm mai có người tỉnh giấc
bên ngàn hạt lúa mẩy thơm.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)