Chùm thơ dự thi của tác giả Hồng Thủy Tiên

Chủ Nhật, 11/07/2021 00:55
Bình yên lạ lẫm
 
Ngồi đọc những dòng chữ, lướt đi, chẳng khước từ
Ngồi đo cuộc sống, vốc tay trống không
Nghe âm âm, ấm nóng gợi khơi
Góc rừng âm u, cánh hoa khép vội, mùa chờ
Phía bên kia giấc ngủ
Đã lặng thầm nhớ nhung
 
Chỉ là viết ra mà thôi
Chỉ là hân hoan thấy người trở về từ hình dung
Những mùa xốn xang mưa nắng
 
Những ý nghĩ cứ mới thêm, vịn vào neo giữ
Xúc cảm không còn là trái táo xanh
Lúc lỉu từng chùm suy tư
Rụng vào đêm tối
 
Sự vô vọng dừng lại
Hạnh phúc xóa dần phút giây qua, xóa dần tháng năm, xóa dần
sự trỗi dậy của vô vàn âu lo, bất an có thực
 
Hãy nói với em
Anh ở đó
Chưa bao giờ chia xa, giấc ngủ vỗ về chìm sâu
Mộng mị bình yên...
 
Va đập
 
Va đập vào tôi những buổi chiều
Màu sắc, mùi vị và đôi mắt anh
Ngược đường gió anh không kịp nhìn thấy
Những vụn phố và bài thơ tiếp nối nghĩ suy về anh
Từng ngày qua ngày
 
Va đập vào tôi những cơn mơ có anh
Niềm an ủi thức dậy
Biết phải sống ra sao khi chưa kịp định hình
Hạnh phúc như nghìn triệu đám mây biến đổi
 
Va đập vào tôi những thời khắc ngồi một mình
Anh không ở đó, tôi không cười nói
Chiếc bàn trống kể hộ câu chuyện đợi chờ
Ẩn trốn vào hi vọng
 
Va đập vào tôi những câu hỏi không ngừng bóp nghẹt trái tim
Anh có biết cái khát khao của bông hoa muốn uống cạn ánh mặt trời,
bừng nở
Anh có biết đôi cánh của loài chim thiên di đã viết lên tầng không âm
điệu chẳng tạp pha đời sống ồn ã kia, miền trong trẻo ước muốn
 
Va đập những ô trống của điều chưa từng biết bao giờ
Tình yêu bây giờ còn thổn thức
Dành cho anh
Như chưa từng nếm vị cô đơn...
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)