Chùm thơ dự thi của tác giả Vũ Quang Trạch

Thứ Sáu, 02/07/2021 17:07

Nhớ biên cương

Bát rượu trong
Trong thấu khoảng đời
Nhấm vùng xuôi
Men rừng lục lọi
Gặp suối, mó, bản, chiềng
Ngân ngấn vậy...
Cột mốc, cây rừng có tuổi có tên

Vịn vai rừng
Tri âm
Mưa tìm đến, chiềng rắc hoa làm nhớ
Ta muốn đủ
Tiếng ê a, mái tóc, ánh mắt bản làng bập bùng cho lửa
Gốc lim già trồi rễ dốc sương giăng

Xuân biên thùy thường có muộn hơn xuân
Biết có muộn nhường nhau thêm chút ấm
Bóng tối rình người, lén đi lén đến
Ta tìm nhau
Mũi súng ghếch
Xiên trời

Nhìn xuống, nhìn lên
Mắt trong mắt... ngậm ngùi
Rượu đổ ra, rót vào mong thấy đáy
Đồng đội ta còn nơi thăm thẳm ấy
Giọt rừng về
Văn vắt tuổi biên cương.


Âm vọng đền xanh

Chúng con mang làng ra đi bằng hình hài
Được làng đón về bằng khói nhang

Tất cả có tên
Chung bia ghi danh
Chung giọt nước mắt làng

Lính tráng, sĩ quan...
Đầy đủ cả tường đền treo di ảnh
Đầy đủ hết những khoảng đời trong sổ vàng truyền thống
Mái che xanh
Bên đền thánh, đền thần

Mẹ không còn phải đội nón mê bước gập bước xiên
Chắp khô tay
Phơi nắng, ngấm sương giữa trời đài tưởng niệm
Những que nhang không tắt phần đời mình trong mưa lạnh
Lời khấn xóm làng
Đỡ mịt mù nơi chiến trận, chưa tên...

Những lễ cầu siêu, ngày cuối năm
Được thật nhìn
Mẹ, chị, em, con…
Tay chống nền đền
Vai víu vai nhau
Được thảo thơm hương đồng hương đất
Vọng gọi nâng niu hoa tươi trái ngọt
Miên man hơi nước giếng làng

Cùng sâu bóng ao đình
Uy linh bao tiên liệt, thánh, thần
Đời chúng con vĩnh hằng như mầm khoai mầm lúa
Hương cháy đỏ đầu, khói lan vào gió
Bầu trời xanh
Thơm tuổi chúng con xanh...

Còn với đình làng

Vinh hoa câu phú đình làng:
... Dặm liễu ngất tàn dù võng kiệu
Làng Hoa(1) vang xe ngựa nhạc chuông

Ngơ ngác tuổi đình
Thở vào sông những chùm rễ non đỡ gốc si mòn
Thần miếu thiên thu
Thánh cung vạn tuế

Hai trăm năm...

Ta nghe lung linh nhạc chuông chảy về đình
Lung linh cung dâng
Tròn một gió sương bát cháo vo, lát giò, khoanh oản
Ngóng con sóng mỏi đò trực chờ bến lở

Ta được lấy da thịt mình lau câu đối đục trên hai cây cột đá
Vẹn nguyên còn ở nền đình
Phù sa ngấn viền rêu phong

Trụ vào mắt cột chữ uy thiêng
Địa vọng âm linh bóng người cung tiến(2)
Đi bước nữa qua chân trời mưa lạnh
Chợt giật mình...
Chữ nghĩa văn chương
Biết nuôi mầm trong đá

Biết tìm mới ngôi đình
Cho thành hoàng minh tỏ
Dựng cột chữ làng rung trầm nét hậu cung.
--------

1. Tên cũ của làng Bình Lâm, xã Yến Sơn, Hà Trung, Thanh Hóa.
2. Bộ câu đối đục trên hai cột đá do gia tộc nhà văn Nguyễn Thế Phương
(1930 - 1989) cung tiến.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)