Thơ dự thi của tác giả Dương Thắng và Phan Văn Chương

Thứ Tư, 30/06/2021 10:58

DƯƠNG THẮNG
Chăm cha nằm viện


Con ngồi đếm giọt truyền rơi
Sương mờ bảng lảng ngoài trời gió thưa
Chỉ vài canh nữa giao thừa
Mà cha lịm giấc vẫn chưa trở về

Li bì những đợt hôn mê
Tóc cha bạc cả lối về chiêm bao
Vai mòn im ắng gầy hao
Tay chìm nổi giọt máu nào đọng đen

Ngày ngày ven nối chùng ven
Xanh gân mỏng mảnh đã men mạch đời
Tuổi già nằm đó buồn vơi
Miên man có nhớ những lời rất xưa

Mắt trầm bao vệt nắng mưa
Da nhăn nheo kẽ thiếu thừa rạn sâu
Nghe từ đồng vọng đêm thâu
Con mong cha đợi phép màu hồi sinh

Giường bên cũng những lặng thinh
Vui buồn cảnh ngộ bình sinh cuộc người
Cha quờ không nói thành lời
Giật mình con rớm giọt rơi khóe tràn

Bấy giờ mới hiểu gian nan
Níu cha ở lại muộn màng bên con
Ngoài trời chiếc lá cuối cùng
Run run phấp phỏng lối thường người qua...


PHAN VĂN CHƯƠNG
Sông chữ


Rừng đước hay mái tóc em
bay dài phía biển
mười ngón chân ngập mặn
mùi quê mướt mát thịt da
cò trắng
mây trắng

Tạm biệt Năm Căn biền biệt anh đi
ngày ấy đương độ xuân thì
búp tay cánh sen
nở
sông mắt
chớp sáng hàng mi

Sóng gửi nụ hôn lên bờ bãi
sóng quấn ngang lưng em mềm mại
anh gửi lời anh theo gió

Dấu chân đước năm trước
viết những dòng phù sa
sông chữ
anh tìm em
trắng dã mái đầu

Hình như người ấy đã về bên nớ
anh
một mình
lặng lẽ
qua sông.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)