Chùm thơ dự thi của tác giả Huỳnh Nhật Hưng

Thứ Năm, 29/09/2022 11:28

Ngoài mùa

Ta nhận ra ngày lạnh mùa đông không giống nhau
Ta giận lẫy mùa xuân ngụ trên tán cây
Mà cũng có khi
Tâm tư hồn nhiên và bình yên vào hôm chớm thu
Và rồi hạ tới
Lặng nghe bài ca biệt li từ những chú ve

Nhưng lắm lúc ta chẳng thuộc về mùa nào
Cứ mải chơi đùa
Rồi nằm như chết
Rồi nằm như chết.


Khoảnh khắc cuối cùng

Ta không còn nhớ, không còn thương, không còn ước mơ
Ta không còn sợ phía bên kia tường khi cánh cửa mở
Ta đã nghi ngờ, sống gắng gượng rồi hiểu mình đã lỡ
Cho tới lúc chẳng còn một hơi thở

Em như bông hoa vô thường không còn sặc sỡ
Anh như cây khô đổ xuống cho khu rừng nhuốm đượm màu thời gian
Anh đã cố thay đôi cánh trắng nhưng cũng không thành thiên thần
Nếu em không ái ngại vẻ bề ngoài
Chưa biết chừng có ngày thân thiết

Tiền, quyền đi liền với phiền muộn
Bao người chết đuối khi đang định học bơi
Khi vua hài khóc chẳng còn ai sẽ chọc cười
Ngâm một câu thơ dài cần hít hai hơi thở
Và nhận được tin nhắn xin nhớ cho đừng im lặng

Trong khoảnh khắc cuối cùng này
Để lại phía sau
Những kỉ niệm thanh xuân đã phai màu
Và những châm ngôn giản đơn cũ kĩ

Kiên định và sắt đá
Đón chờ những gì phía sau cánh cửa
Sẽ là lời thì thào hay tiếng kêu gào?
Mà dù là thế nào
Cũng phải chạm tới trời trước khi hoàn toàn tan biến.


Thành phố cũ kĩ

Thành phố hôm nay thật buồn
Có phải vì đám chuồn bay thấp
Anh cố băng qua lối cũ
Nơi chúng mình từng vai kề tay ấp
Bản tin áp thấp trên ti vi
Bản đồ điện tử đang nhắc anh vị trí
Ngày này năm ngoái chúng ta ở đây
Trốn những giọt mưa rơi li ti
Hai ta là những bộ máy cảm xúc được tạo ra bởi lí trí
Thế nên
Sau những đợt sóng dội lên trong lòng
Những lời hứa chỉ còn như một cái nhấp môi
Tay đan tay ngắm mây trôi
Lại cau mày vì
Li cà phê đắng
Nên thêm đường nữa hay là thôi
Có lẽ, giờ phải lên giường
Nhưng lại sợ ôm đơn phương
Nhắm mắt lại
Sợ món nợ lời hứa với em
Sợ những câu chuyện cũ mèm

Sợ từng lời ru ngủ đêm
Gởi lại thành phố cũ kĩ này
Tới em.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Có nhân vật chỉ là dáng dấp của nguyên mẫu, có nhân vật là nguyên mẫu đã sống và chiến đấu cùng tôi, suốt những năm tháng ở rừng... (VŨ NGỌC THƯ)

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Mở cuốn “Nhật kí chiến trường” trong đó có những trang ghi chép về H, có cả địa chỉ gia đình H, tôi đã tìm đến địa chỉ ấy... (LÊ HOÀI NAM)