Chùm thơ dự thi của tác giả Vũ Quang Trạch

Thứ Ba, 24/05/2022 05:18

Chị còn

Nấm mộ chị
Con thuyền nan đặt úp
Tre làng vun
Cát trắng nghĩa trang

Người đội trưởng thuyền nan
Bao lần thắng giặc trên sông,...
Bao lần bị thương
Chị sống dậy bằng niềm tin gửi theo người yêu nơi chiến trận

Miền Nam giải phóng
Ba lô tựa với ba lô
Đĩa tép rang, bó rau muống luộc
Búp vườn thở động bờ khuya...

Lại chiến tranh biên giới
Anh đi
Những trông ngóng vào ra lủi thủi
Chị thường giật mình mỗi khi ai gọi
Mỗi khi ai nhắc tên anh

Bao mùa lặn trăng
Gót chẻ rãnh khoai cán cào cán cuốc
Mong manh bến khát
Nhờ nhờ đêm bóng mui thuyền

Giờ bên nghĩa trang làng
Xanh vòm nắng trưa
Nấm mộ cát thuyền nan ru đưa
Chị còn
Cả dòng sông gió.

Ngọn khói

Thoạt tiên là ngọn khói
Rồi rõ dần con tàu chẻ hẻm núi đi ra
Ga xép cách làng tôi một cánh đồng
Ngọn khói vít mảng trời cong xuống

Ngày về không hẹn
Những người lính
Chuyến tàu nào phấp phỏng có các anh
Trẻ con. Dỗ dành
Ngọn khói ấy đưa các anh về lại

Thoảng khi con tàu khuất lấp
Bóng khoác ba lô choàng mảnh dù ngụy trang khỏa nắng
Từ quân trường, chiến trường xa lắm
Cả cánh đồng nón lá vẫy reo khát nhìn người lính

Ngày đi không hẹn
Hẻm núi chờ
Mắt nhớ xa xa

Ngọn khói để bầu trời nhỏ lại
Nhỏ mà đầy
Dài thêm đường tàu không đầu, không cuối

Tàu vẫn miệt mài chẻ hẻm núi đi ra
Tóc tôi hoe
Tóc tôi đen. Tóc tôi sương sớm

Tôi soi qua mắt mình sợi tóc
Khắp cánh đồng
Nón lá dâng lên.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)