Chùm thơ xuân 4

Thứ Sáu, 08/02/2019 00:59

ĐẶNG NGUYỆT ANH

Mộc Châu đêm Lễ hội Mèo

 

Ta đến thượng nguồn con sông Mã

Bạn rủ lên chơi Lễ hội Mèo(1)

Ta muốn thăm người Tây Tiến cũ

Đường lên Tây Bắc dốc cheo leo

 

Trống chiêng ai dậy vang rền đất

Thơ rượu xôn xao bạn gọi mời

Một đêm bắt vợ tưng bừng núi(2)

Em là tiên đấy cô Mèo ơi!

 

Cao nguyên thơm gió tràn hương tóc

Vũ điệu xòe hoa đêm Mộc Châu

Ngày mai em có về bản Lác

Ta chào thi sĩ tóc hoa lau

 

Còn với Mộc Châu vài giờ nữa

Tiệc mở canh măng với rau rừng

Thị trấn nông trường em có đợi

Đêm nhòe sương khói nhớ rưng rưng.

---------

1. Người Mông (còn gọi là người Mèo) lấy ngày tết Độc lập 2/9 làm ngày lễ hội truyền thống.

2. Một trò chơi trong lễ hội của người Mèo.

LÊ HUY MẬU

Rằm xuân

 

Về quê giữa tiết giêng hai

Mưa như ai rắc hai vai bụi mờ

Tóc em tuyết điểm lơ thơ

Mùa xuân dậy chín đôi bờ má non

 

Ai ơi! trái đất thì tròn

Đời bao nhiêu nẻo vẫn còn nẻo quê

Chẳng thành ông nọ bà kia

Cầm tay tuổi tác tìm về cố hương

 

Mưa bay. Rét lộc. Đồng sương

Én xuân lại chớp những đường thoi xuân

Ruộng nương là của đồng lần

Xưa - sau trời đất xoay vần sang nhau(1)

 

Nổi nênh mấy thuở nghèo giàu

Trọng khinh mình giữ làm câu dạy mình

Ngắn thôi một kiếp phù sinh

Rồi ra mọi sự lại thành chiêm bao

 

Về làng chưa chạm câu chào

Khói hương đâu đã rước vào rằm xuân!

--------

1. Ruộng nương là của đồng lần/ Trời đất xoay vần kẻ trước người sau

(Ca dao).

PHẠM VÂN ANH

Phiên xuân

Không gian loang

Mùi tàn điệu núi rừng động hưởng

Hương trăm năm ải dưới tầng đá mục

Mải mốt đất trời chuyển vận

Nàng xuân say sán(1) ngang đây

 

Dông dài đêm trừ tịch

Tắt mẳn khắc sang canh

Phiên gác đêm đăm đắm lời hẹn

Điện thoại bỏng đường tin

Thảng hạt móc sa ngỡ bước mẹ

Giật bắn thềm rêu giọng dế mèn

 

Chú lính già vương màu sốt rét

Báng súng rạn chín mỏm vai gầy

Đẫm một bên lòng nhung nhớ

Khúc khắc hơi thuốc lào xua đêm lạnh

Gọi ấm vị quê...

 

Cả nước rưng rưng sóng truyền hình

hai người trẻ vừa trao phiên xuân

Chốt vắng ngàn sao như ngàn vạn tiền đồn

dọc hình hài Tổ quốc

Xin đừng ngợi ca chúng tôi xấu hổ

Bé mọn chút này đâu dám gọi hi sinh

Đêm giấu hộ niềm vui giản dị

Cuộc đời đâu dễ nhiều lần được thức với non sông

 

Mưa dìu sa mộc vào xuân

Núi hụt hơi đua Pí lè réo rắt

Chợ chưa phiên đã gọi mời

Gon nếp chờ tay liềm đã nồng men rủ

Theo bước già làng đón giọng gà(2) hưng hửng ban mai

Đón yên xuân(3) từ vòm xanh này!

--------

1. Say sán: Đi chơi hội (tiếng Thái).

2. Đón giọng gà: Tục lệ đi đón tiếng gà đầu tiên trong đêm giao thừa của dân tộc

Pu Péo để cầu mong điều tốt lành, tươi sáng cho cộng đồng.

3. Yên xuân: Mùa xuân tươi đẹp, mùa xuân bình yên, mùa xuân trong sương.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)