Chùm thơ của tác giả Lê Thành Văn

Thứ Bảy, 26/01/2019 00:08

Những bức tường hoang liêu Tam Đảo

 

Những bức tường hoang liêu Tam Đảo

chiều từng chiều phai

tôi ngồi nghe

âm âm lời đá nói

 

Về những ngôi biệt thự mờ sương

ơi đào nương ca nhịp phách đàn

ơi quan ba

ơi tướng lĩnh

ái ân giờ một cuộc mây tan

 

Những bức tường

rêu đã mờ xanh

trăng cổ thụ soi đêm tràn lạnh lẽo

đâu chén rượu xập xình

thơm làn hương tóc rối

ai bỏ thị thành về Tam Đảo du ca

 

Những bức tường

rồi thiên thu gió về với gió

phế hoang từ độ chiến chinh tàn

ôi nước mắt nào chờ nhau hội ngộ

cố tri biền biệt giấc mơ này?

 

Những bức tường

tôi nằm mơ thăm thẳm ngực mình

một tiếng vọng hú lên khắc khoải

mai rồi nơi tôi về đây

đá lại nói điều gì cùng hậu thế

có ai còn nghe như tôi không

từng phiến chiều tàn phai úa rụng

khi những bức tường chìm dần vào bóng tối

lặng câm?

Em đã thành ánh sáng

 

Chưa kịp nói một câu hò hẹn

em đã thành ánh sáng

trôi ra ngoài tôi vĩnh cửu

 

Đôi môi cháy bỏng mặt trời

em chói gắt lộng lẫy

suốt đời tôi mơ một lần chạm vào

dẫu hóa kiếp tồn tại

 

Vạt áo em thơm mùa xuân

giấc mơ long lanh cỏ biếc

trong tôi lắng đợi

giọt thầm sương trong

thánh thót vọng về gõ cửa

 

Tôi níu vào em

trượt ngã giấc dài

chới với cái nhìn huyền hoặc

em trôi ra ngoài tôi tự bao giờ

sao ánh sáng còn là lưỡi câu kéo tôi vào định mệnh?

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)