Chùm thơ xuân 1

Thứ Hai, 04/02/2019 00:41

HỮU THỈNH

Chùm thơ ngắn

1.

Gió mệt

nghỉ

trên cành

 

Biết vậy

đường vẫn không chịu ngắn

 

2.

Cánh bướm sà vào một bữa tiệc

 

Gặp bóng cây

gào khóc

đi tìm con

 

3.

Cây bách thanh

mang về từ núi Tản

vừa bói quả đầu tiên

một tổ chim nho nhỏ

 

Và sáng nay

xum xuê ngày hội gió.

ANH NGỌC

Trời xanh trên cỏ xanh

Thèm một phút một giây được sống đúng mình

Tôi náo nức tìm về sân vận động

Những mái đầu nhấp nhô như sóng

Bát ngát trời xanh trên cỏ xanh

 

Tôi bâng khuâng gặp lại những khung thành

Cây cột gỗ như người không có tuổi

Bao mưa nắng đọng đầy trong mắt lưới

Sân cỏ nằm nhớ những bàn chân

 

Để bây giờ như một tấm gương

Những chàng trai đến soi mình trước cỏ

Bao mơ ước khát khao hiện rõ

Không dối trá bao giờ, không giấu giếm được ai

 

Và dựng lên từ bốn phía khán đài

Từng cặp mắt đợi chờ hi vọng

Những phép lạ hiện hình trong trái bóng

Vẻ đẹp của tài năng, vẻ đẹp của con người

 

Trái bóng tròn, tình yêu của tôi ơi

Hãy lăn đi những vòng náo nức

Cái hạnh phúc đơn sơ và chân thực

Dù một phút một giây được sống đúng mình.

LÊ HUY QUANG

Giao thừa

 

Bức tranh Đông Hồ nhớ ngày thơ bé

lợn mẹ lợn con ấm áp quây quần

nay lớn lên trong thời mở cửa

có những điều xưa cũ lại hay quên…

 

Nhưng nếu cũ như bát cơm đôi đũa

cũ như ao quê và cũ tựa trăng rằm

cũ như tóc mẹ bạc vì con cả đời vất vả

giấy rách giữ lấy lề thơm mãi có nên chăng?

 

Qua phút sang canh ta bước vào xuân

tống cựu nghênh tân thấp thoáng vui buồn

cũ mới đan xen hài hòa xấu đẹp

giao thừa rồi bóng mẹ vọng thinh không.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)