Chùm thơ của tác giả Đức Anh

Thứ Bảy, 26/01/2019 00:36

Của một người vội vàng

 

Của một người vội vàng

Đi xa quên then cửa

Đi về quên nghỉ ngơi

 

Của một người vội vàng

Trái tim còn một nửa

Linh hồn như váng sữa

Vẩn vẩn những đốm buồn

 

Trời cho một người thương

Và mất đi tất cả

 

Quên then cửa đi xa!

Và cành hoa màu cam

 

Và cành hoa màu cam

Bên ngoài khung cửa sổ

Tôi về đây cùng nở

 

Chiều trôi trong cuốn sách

Chiều im trong báo đài

Bao nhiêu điều hệ trọng

Chẳng có lời vu vơ

 

Lorca chết ở đây

Giữa nắng giòn sách vở

Bé gái kéo rèm lên

Và ban công hãy mở

Từ đây cho ta thấy

Một cậu bé ăn cam

Từ đây cho ta thấy

 

Lorca cho tôi chết

Chôn tôi với cây đàn

Chôn tôi với hoa cam

Từ đây tôi cũng thấy

Nắng rộn vàng, phố quen

Chỉ cần... kéo rèm lên

 

Và cành hoa màu cam

Bên ngoài khung cửa sổ

Tôi về đây cùng nở

Đám sách báo ngây thơ

Với những điều vu vơ...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)