VNQĐ giới thiệu: Thơ Kai Hoàng

Chủ Nhật, 27/01/2019 00:20

KAI HOÀNG

 

Tên thật Hoàng Tuấn Thanh

Sinh quán tại Bà Rịa

Hội viên Hội VHNT Bà Rịa - Vũng Tàu

Đã xuất bản:

- Gặp tôi ngày mê sảngNxb Hội Nhà văn, 2016

- Kẻ ăn mưaNxb Lao Động, 2017

- Ngày hôm qua mắt biếcNxb Phụ Nữ, 2018

- Những đô thị buồnNxb Tổng hợp TPHCM, 2018

“Tôi luôn thấy mình đắm chìm trong những hình ảnh mang tính liên tưởng. Tận sâu cội hồn, tôi viết như phủ dụ bản ngã khuất sâu lòng thành. Tựa hồ một loài chim báo bão, tôi muốn bay qua những mùa biển động để tìm đến những hòn đảo vắng, rồi khóc cười vấn vương…”.

Mạch xuân

Trong mắt nắng xuân thì chớm nở

tôi trèo lên nhánh thời gian ngó lại phía xưa xa

bao nhiêu mùa đã chảy

như sông như suối âm thầm đổ về phía hạ nguồn

 

Đôi chân nhân gian khi mỏi lại neo đậu hiên nhà

tôi đã lưu cữu dáng mẹ tất tả trong chiều ba mươi tết

năm tháng ngược xuôi

mẹ vẫn để dành những sáng rực môi cười trong khu vườn lá rụng

 

Từ xa ngái chất tuổi đời nặng gánh

tôi như kẻ du mục chạy ngược phía thơ ấu cánh đồng

nhớ khói lam chiều thuở đốt đồng thơm rơm

mùi bếp cũ dội mắt cay môi đắng

 

Đâu thể thấm quê nhà nếu đời không miên mải

mùa xuân là hạnh ngộ của nhớ thương

trong rộn rã nói cười nơi bữa cơm ấm sực

chợt thấy âm ỉ những mạch hạnh phúc len lỏi đổ về tim.

Ở đó

Ở đó có những đám mây

tôi ngồi lọt thỏm cuộc ngày vừa sang

 

Ở đó kí ức chợt tàn

thấy mình sống giữa cưu mang nỗi buồn

 

Ở đó muộn nở cơn đêm

em trôi qua những bậc thềm tiếng ve

 

Ở đó mưa hóa chuyến xe

và thành phố đếm ướt nhòe tuổi tôi

 

Ở đó giấc ngủ đồi mồi

em ngồi khóc những dấu môi tự tình

 

Ở đó biển đã lặng thinh

một tôi đối thoại bóng mình rệu nghiêng

 

Từ nơi vĩ khúc hoàn nguyên

chúng ta tựa những nỗi niềm viễn du.

 

Đôi khi

 

Đôi khi anh đứng trước quán cà phê quen

để tưởng tiếc một chỗ ngồi vắng mặt

những dòng người lướt qua nhau lầm lụi

anh thấy một chân dung rũ rượi qua đời

 

Từ nách phố cơn mưa phùn ướt rụng

kí ức rã như đám mây thưa

đôi khi anh trở về giữa sân đêm

đêm có mùi rượu, đêm có mùi cỏ, đêm có mùi khói thuốc

 

Đêm phục dựng những hình ảnh của thời gian

có bóng anh dầm dưới ba trận buồn sũng nước

thành phố không cứu cánh cho những cuộc đi

đôi khi anh chỉ nhìn thấy nhau qua đổ vỡ

những đôi mắt hình tròn

cài tiếng khóc bằng cơn im lặng

chớp mắt đã hóa mịt mù

đôi khi và chỉ đôi khi

anh suy tư như loài côn trùng rỉ rả

 

Từ chậu cây hương thảo, mùi hương như chợt cạn

những giấc ngủ không che đậy nổi hình dung em đổ xuống

như mưa nguồn…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)