Chùm thơ của tác giả Trang Thanh

Thứ Tư, 30/01/2019 00:34

Người đàn bà đi trên con đường tóc

 

Người đàn bà đi trong đêm tối đen bằng tóc

trên con đường nối dài vô tận

bằng muôn sợi tóc không ngừng trút xuống từ mái đầu nhỏ bé của nàng

nàng nhẹ như hơi thở, để con đường mỏng mảnh không bao giờ đứt

cứ nối dài mãi tựa nỗi đau

nuôi con đường chạy đến vô cùng

 

Tóc có khi nào biết khóc không

tóc có khi nào biết cười không

có tiếng ai đó âm u miệng vực

 

Nếu nàng ngã xuống trên sợi tóc

vực sâu sẽ giải thoát cho nàng

nhưng lúc này nàng đang nhón chân múa điệu đơn độc

những thanh âm vòng vọng hỏi nàng

hỏi nàng

hỏi nàng

còn đau không

còn buồn không

sợ hãi nữa không

 

Nhiều người muốn hỏi quá

họ xếp hàng trật tự và hồi hộp

như chờ chuyến tàu đưa họ sang cõi khác

hứa rằng ai cũng nhẹ như hơi thở

để chạy băng băng trên những con đường tóc rụng

từ chính mái đầu nhỏ bé của mình.

 

Lặng

 

Có tiếng chuông lặn sâu mấy bầu không hư hao

tiếng sương mỏng hơn phận cỏ

trong tiếng dế hân hoan bỏ mặc những khuyết mòn nhân thế

 

Có cánh bướm ngập ngừng lượn vòng rồi đậu nhẹ

vào lúc ta đặt bước chân đầu tiên lên khu vườn

trên mỗi nhành mẫu đơn bừng nở một đóa hoa kinh kệ.

Gửi lại vàng hoa

 

Này vàng hoa

vàng hoa

cháy lên

lửa đất

dưới chân ta

 

Này vàng hoa

đừng thắp

lênh đênh u buồn

 

Ta chẳng thể nào thơ ngây hơn

mọi khát vọng đều bỏ ta đi mất

 

Này vàng hoa

cánh đồng này sẽ u ám vì thiếu ngươi

nhưng ta phải về thôi

về ôm con và nhắm mắt lại…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)