Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Sáu, 01/02/2019 00:47

PHẠM NGUYÊN THẠCH

Làng biên giới

Ở đây tiếp tiếp nhà không mái

Nghìn cột cháy đen chỏi mái trời

Gió quật chuốt mài mòn đá núi

Tây Nam bây giờ, biên giới ơi…

 

Gạch ngói ngổn ngang, bàn chân xốc

Giặc tan, nền cũ có ai về

Máu người trộn đất còn hơi bốc

Em về nhà, lấy mái nào che?

 

Nước mắt đã khô bao lần cát

Ai lần tay mấy lớp tro than

Hột lúa cất dành ngày giáp hạt

Lúa cháy rồi còn mất một đời bông

 

Tôi ngỡ ngàng như tình cờ bỗng gặp

Có con chim tha cọng cỏ về cây

Người đã đi mang theo nắm đất

Quê che ai về, núi níu mây

 

Thương em, mầm chợt dưng lại sức

Trảng tranh biếc trải vạn tấm lòng

Trảng tranh xòe xanh nhà không nóc

Ấm áp chiều khói bếp ai xông

 

Thương nhà cũ nối xóm làng ngày cũ

Người chưa nguôi viên đạn giặc xé đời

Mỗi căn nhà như trái tim không ngủ

Ai giã bàng vang nhịp đập sinh sôi…

 

Sao hiểu hết từ bóng râm dân dã

Tôi sững sờ. Núi lại màu xanh

Cây xanh đá, rễ tảo tần, đùm bọc

Ba Chúc lặng thầm vá thương tích chiến tranh!

CHUNG TIẾN LỰC

Mã Pì Lèng

Mê mải chăn mây trong thung lũng đá

con gái mặt trời rơi sợi tóc mai

thành sông Nho Quế xanh mơ mộng

đâu đây thơm thơm ngát hương hồi

 

Mây bay vực thẳm

đường tơ mảnh bám vào vách đá

“đang nín thở vòng cua

bỗng nghe thâm u, bình thản tiếng khèn...”

 

Mèo Vạc - không đâu như đây

gió thổi ngược lên, mây rơi xuống vực

đá cõng đá công kênh vòm ngực

nồng nàn mây mở vòng tay

 

Dư âm con đường mây bay

chênh vênh níu vào vách núi

Mã Pì Lèng

đường tựa mây mở lối

đi trong thổn thức tiếng khèn.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)