Thơ của Đỗ Trọng Khơi

Thứ Tư, 19/04/2023 11:48
Cỏ hoa
 
Rằng thuở trời đất tinh nguyên
cỏ hoa từng đã cảm niềm Eva
và trao truyền tiếng oa oa
dẫn vào cõi mộng tên là thế gian
 
Kể rằng trong vết tháng năm
vui thì bé bỏng, buồn mang mang buồn
kể từ tông tích ngọn nguồn
con người chịu một vết thương luân hồi
 
Cỏ ngùi ngụi ngợp chân trời
trai khai huyết ngọc mà nuôi nấng tình
hỏi sông thấu sự phù sinh
hỏi non tỏ lẽ hữu hình ngàn xưa
 
Sáu mươi, dứt ấu thơ chưa
theo hoa cỏ gặp sững sờ cỏ hoa
ngôi thiêng lập tại đất nhà
tự hồi tiên tổ ông cha san nền.
Nhớ quê
 
Quyện mây quyến gió về chơi
bông cà bông cải ngỏ lời vàng xanh
 
Sông quê con nước quanh quanh
nhành lau nhánh cỏ cũng xanh cũng vàng
 
Mảnh mai mày xóm mi làng
tình xưa Cấn Chấn ngó sang Khôn Đoài (1)
 
Ai còn tôi, tôi còn ai
trời kia đất nọ ở ngoài tóc tơ
 
Con người tự bấy đến giờ
mong manh hư ảo chơ vơ con người
 
Đông này đông nữa… ngùn trôi
nhớ quê khi đứng lúc ngồi ngàn năm.
 
--------
1. Cấn, Chấn, Khôn, Đoài là bốn quẻ trong bát quái của Kinh Dịch.
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Tôi nhớ cho đến đầu năm lớp 9, một đêm Dưỡng đạp xe qua nhà tôi cho lại bộ sách rất mới. Dưỡng bảo nghỉ học. Chỉ vậy thôi rồi Dưỡng đi... (TỐNG PHƯỚC BẢO)

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Tôi được nhiều lần sang Campuchia cùng các đội chuyên trách tìm kiếm, cất bốc, hồi hương hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hi sinh qua các thời kì chiến tranh... (HỒ KIÊN GIANG)

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)