Thơ của Nguyễn Minh Đức

Thứ Hai, 21/08/2023 14:03

Nụ cười của mẹ

Tôi vào bộ đội
mẹ nói tôi giống cha những lần vội ghé về thăm
mà còn nợ mái nhà gianh mỗi năm hai lần dọi lại
mẹ chưa khi nào nhắc phải trả cho xong

Cây cau ngày xưa ngoại trồng
thân cao vút xù xì mốc thếch
chùm quả đến mùa vẫn treo vào trời biếc
mẹ thường ngồi dưới gốc ngước nhìn lên

Cha nằm lại chiến trường lúc tiếng súng đã im
miệng mãi cười khi về nằm chung hàng cùng đồng đội
gió ngàn lần thổi lui thổi tới
chẳng thổi lời nào vào tai, rằng cha đã nợ mẹ những gì

Mỗi dịp nghỉ phép, tôi về quê
giại lại mái nhà, vun giàn trầu giúp mẹ
ngọn cau già vẫn đơm đầy tiếng sẻ
nhớ ngoại hồi nào vãi thóc gọi chim ăn

Tôi đi tìm vôi quệt trắng lá trầu xanh
bổ trái cau làm ba đặt vào cơi dâng người cao vút
thấy mẹ cười thay vì rơi hai hàng nước mắt
chiến tranh qua lâu rồi, sao không thấy ai đo hết được niềm thương.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)