Thơ của tác giả Nguyễn Đức Mậu

Thứ Bảy, 05/02/2022 06:24

Đủng đỉnh

Có nhiều cây trong rừng Lào
Sao tôi nhớ loài cây đủng đỉnh?
Sao tôi nhớ bầy voi
Chở chiều đi thật chậm?

Mưa lở đất mặc mưa, mặc bốn bề gió đánh
Cây đủng đỉnh xoè tán lá nhẩn nha xanh
Bầy voi bước qua thế kỉ chiến tranh
Đủng đỉnh bước đồi, thong dong bước núi

Người đến nơi đây tự nhắc mình đừng vội
Khi gặp suối nghe trong veo tiếng suối
Chiếc cọn nước quay tĩnh mịch rừng già
Quay thật chậm cho mình lắng lại

Buổi sáng Viêng Chăn mặt trời dường trễ nải
Đoàn nhà sư áo vàng yên ả nối nhau qua
Triết lí sống giản đơn nhưng dễ gì có được
Đủng đỉnh đường xa, đủng đỉnh tiếng chuông chùa.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Có nhân vật chỉ là dáng dấp của nguyên mẫu, có nhân vật là nguyên mẫu đã sống và chiến đấu cùng tôi, suốt những năm tháng ở rừng... (VŨ NGỌC THƯ)

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Mở cuốn “Nhật kí chiến trường” trong đó có những trang ghi chép về H, có cả địa chỉ gia đình H, tôi đã tìm đến địa chỉ ấy... (LÊ HOÀI NAM)