Ống kính nhà văn

Nơi hoàng hôn màu tím

Thứ Năm, 09/07/2020 15:02

Là một hòn đảo tiền tiêu có vị trí quan trọng trong chiến lược quốc phòng an ninh nơi tuyến đầu Tổ quốc, Vĩnh Thực được thiên nhiên ưu ái ban tặng cho vẻ đẹp dung dị và bình lặng. Với cảnh trời mây non nước bao la, khi bước chân đến đây ta như được tách khỏi cuộc sống thường ngày để hòa mình vào với cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp. Đảo Vĩnh Thực với hoang sơ cũng mang đến những khó khăn nhất định cho người dân và đặc biệt là những cán bộ chiến sĩ đóng quân trên đảo để bảo vệ bình an từ khơi xa cho Tổ Quốc.

Cùng ống kính phóng viên VNQĐ Online khám phá vẻ đẹp của hòn đảo tiền tiêu này.

Đảo Vĩnh Thực nằm cách thành phố Móng Cái (Quảng Ninh) 20km về phía Nam. Toàn đảo có diện tích khoảng 40kmgồm 2 xã Vĩnh Thực và Vĩnh Trung.
Đến đây bạn sẽ cảm nhận được sự gần gũi của thiên nhiên như cảnh hoàng hôn màu tím này.

Nằm ở vị trí xa đất liền nên cuộc sống trên đảo Vĩnh Thực diễn ra khá chậm rãi và bình lặng.

Đến Vĩnh Thực dường như ta được tách khỏi cuộc sống tấp nập, bận rộn thường ngày để về với sự bình yên, dung dị.

Bãi biển Bến Hèn hoang sơ trong nắng vàng mùa hạ.

Đứng từ trên đảo nhìn ra biển trời như hòa làm một.
Hải đăng Vĩnh Thực bừng sáng trong nắng.
 
 
Sắc tím hoàng hôn từ ngọn hải đăng.
Xóm chài bình yên trên bờ biển.
 
Đi biển là nghề chủ yếu của người dân nơi đây.
Cuộc sống lặng lẽ và bình yên.

Ngồi hóng gió và ngắm biển, lắng nghe tiếng sóng rì rào và cảm nhận hương vị mặn mòi của biển là một cảm nhận tuyệt vời ở nơi đảo xa.

Tổ chức trang: VŨ THÀNH DUY
Thực hiện: PHẠM MINH HẢI

 

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)