Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Hai, 18/02/2019 09:34

THÁI NAM ANH

Đuổi theo

Đứng ở phía mặt trời

núi đuổi theo bóng đổ

 

Xa xa vọng một sân ga nào đó

con tầu rầm rập đuổi theo tiếng còi

 

Những ánh mắt đuổi theo nụ cười

cuộc chiến đã qua đuổi theo người lính

 

Và những đêm mất ngủ toan tính

thao thức đuổi theo một dáng hình

 

Trên từng chặng đuổi theo đời mình

nhựa sống đuổi theo ta từng phút.

PHẠM HỒ THU

Giấc sâm cầm

 

Có một kinh thành vương bóng anh

Hoa lau trắng cả giấc sâm cầm

Có một sông Hồng mê mải chảy

Mà nên bờ bãi đã ngàn năm

 

Chùa xưa chuông cũ vang đâu đó

Sóng biếc lao xao mặt hồ đầy

Xao xác tiếng chiều rơi cầm chậm

Hoa đào năm ngoái nở đêm nay?

PHAN THỊ THANH NHÀN

Huế yêu

Lâu lắm mới về thương lại Huế

Gặp dòng sông cũ nước còn trong

Lũ lụt tràn qua, cây lại biếc

Miếu đền thành quách hết long đong

 

Bạch Mã như nàng công chúa ngủ

Lâu đài thấp thoáng tựa chiêm bao

Kìa vầng ô đỏ tròn như lửa

Ôm đám mây trôi tự thuở nào

 

Ôi Huế không là Huế của tôi

Mà sao day dứt nhớ khôn nguôi

Vị cay xé lưỡi tôm chua đó

Lại ngọt như là mật chạm môi

 

Chào Huế lòng sao bỗng ngẩn ngơ

Trở về Hà nội có bơ vơ?

Sông Hương núi Ngự đôi bờ mọng

Ngày thường che khuất một miền mơ...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)