Chùm thơ của nhiều tác giả

Chủ Nhật, 10/02/2019 00:44

TRẦN ANH THÁI

Những dấu chân

Tôi soi xuống bóng mình

               soi qua ban mai khu rừng trong suốt

Tôi ở đâu ngọn cỏ mướt xanh cuống lá úa vàng

Rừng bao phủ tầng tầng bí ẩn

Làm sao tôi vạch lối xuyên qua đi tới chân trời?

 

Tôi lần theo dấu chân người xưa nguyên sơ im lìm mặt đá

Không có tiếng động nào phát ra

bốn phía lạnh trời tịch mịch

Giữa quạnh quẽ núi cao trùng trùng vực thẳm

Ánh sáng nào nâng tôi lên

Dìu tôi qua gai bụi lầy bùn?

 

Tôi bước phía dòng sông làn gió thoảng một màu tinh khiết

Tôi ngụp lặn giữa dòng thỏa sức vẫy vùng

xua ưu phiền mệt mỏi

Mặt nước tràn xanh

những bọt sóng hồn nhiên tóe tung rạng rỡ

Tôi uống no nê buổi sáng mát lành dịu êm cơn khát

Và tôi có thể bình tĩnh đứng lên

đi qua âu lo bề bộn tháng ngày ...

 

Tôi bơi vào bờ theo con suối ngoằn ngoèo

khu mộ cổ ngập trong cỏ dại

Người xưa có còn đây tấm bia đá nhòe mờ rêu phủ

Không có ai gió thổi ù ù tiếng quạ hú liên hồi giữa bầu trời lạnh

Có gì đó cho tôi, tôi tìm gì mơ hồ xa cách

Tiếng vọng nào xa xăm vang lên từ phế tích hoang tàn?

 

Tôi mơ giấc mơ thấp thoáng dấu chân tổ tiên

lần tìm đi trong đêm tối

Bước chân dồn dập vang lên phía chóp ngọn nguồn

Tôi biết trên đỉnh xa xăm kia

những bông hoa bình yên đang nở

Gió sớm lan xa tinh khiết tỏa lan

Tôi cố chạy qua thác lũ réo gào vách núi dựng đứng

Tôi thấy dưới bàn chân xa xăm ẩn giấu bao vì sao bí mật

Những vì sao tỏa sáng ngàn năm

mở sáng ngàn năm

Hiện lên chân trời sau đêm đêm mệt nhoài tìm kiếm

Trên con đường mải miết tôi đi ...

 

NGUYỄN HỮU QUÝ

Chép lại bầu trời

Mỗi ban mai tỉnh giấc

tôi thiếu vắng tiếng chim hót trong vườn

líu lo sương

ríu rít sương

ngọn gió qua đêm có vị ngọt

 

Tôi muốn nghe lòng mình ca hát

cùng tiếng chim tự do

những nốt nhạc tuổi thơ

chấp chới trong kí ức hiền hòa

 

Tiếng chim đã đi xa đi xa

đi về nơi tôi không có mặt

bầu trời âm thanh lảnh lót

có nhớ tôi như nhớ bạn bè?

 

Tôi thiếu vắng nhưng tôi không thể

bắt líu lo, ríu rít nhốt vào lồng

tự do của muôn loài không thể là không

đừng ai quên điều đó

 

Tôi sẽ trở về với mảnh vườn như trang vở

có tiếng chim viết lên những kí tự xanh

giống hệt cậu trò ngoan

tôi chép lại bầu trời trong trẻo...

LƯƠNG TỬ ĐỨC

Tấm áo im lặng mới

Ôi em!

thôi nào…

nước sông đã lắng trong

ánh trăng xuyên

muôn ngàn chiếc kim rơi

ta hãy thả lòng mình

cuộn chỉ ngũ sắc

theo ánh trăng, theo kim

tấm vải đáy sông êm đềm

chúng mình sẽ cắt may tấm áo im lặng mới

 

Ôi em!

thôi nào…

dòng sông không ngừng thêu dệt

ngày hoa, đêm gấm vóc

nhuộm muôn màu nước mắt

tấm áo đêm trăng

im lặng mới này

cao sang nhịp thở

lộng lẫy lòng nhau

 

Anh, đừng nói gì nữa

được… không anh?

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)