Chùm thơ xuân 2

Thứ Ba, 05/02/2019 00:10

LÊ THÀNH NGHỊ

Cổ tích ngày ngâu

 

Chắc Thượng đế mải ngồi uống rượu

Bỏ quên một nàng tiên bay xuống trần gian

Nàng vừa chạm một ngày ngâu tháng bảy

Làm sững sờ cây cỏ giữa vườn hoang

 

Lời yêu của người ngoài trái đất

Chưa dám tin sau một thoáng bàng hoàng

Cây đã thức thâu đêm nghe gió hát

Để nghĩ về những nốt nhạc màu xanh

 

Điều mang đến thật vô cùng to lớn

Nhưng chẳng thấm gì với điều sẽ mang đi

Như hôm nay nàng không bên cạnh nữa

Sông mù lòa, trái đất cũng hoang vu

 

Trời vẫn biết cánh chim cần trời rộng

Đêm chỉ là một khoảng tối mông mênh

Đời vẫn biết chẳng ai chờ cuối tận

Trên thế gian chỉ còn lại một mình

 

Nếu một mai em về thượng giới

Mặt đất chờ một kiếp nữa hồi sinh

Nắng thu lại bóng chàng khờ đứng đợi

Bóng chàng khờ đứng khóc dưới trời xanh.

NGUYỄN THANH KIM

Mùa xuân quan họ

 

Đã qua mấy tuần trà

đã trầu cau quan họ

bóng trăng sông Cầu xa

chung chiêng miền thương nhớ

 

Sao cứ nhắc liền anh

có bao giờ lẻ bạn

áo the, ô lục soạn

hội làng ta hẹn lên

 

Người ngoan như liền chị

duyên dáng nón ba tầm

dẫu đường xa không mỏi

cỏ in hoài dấu chân

 

Người bén duyên câu hát

dùng dằng cuối triền sông

giã bạn đêm chia biệt

vơi đầy người nhớ không?

 

Đĩa dầu lay ngọn bấc

soi mặt nhau ca thầm

đã rối bời gan ruột

thuyền ai lững lờ xuân.

HUỲNH THÚY KIỀU

Mùa xuân châu thổ

 

Bịn rịn tiễn buổi chiều cuối cùng để có thể bắt đầu một tháng Giêng

Muốn trải lòng nghe nỗi niềm chung riêng với hoàng hôn châu thổ

Trăng quá giấc gối đầu lên cánh tay đồng bằng ngủ

Phù sa miệt mài lấn từng ngón chân mềm về phía biển mênh mông

 

Có bao giờ anh quên được miền Tây đâu

Lứa chúng mình cùng lớn lên từ cuối mùa hoa ô môi nở

Con tôm con tép loi nhoi dưới vuông nhà cạnh giàn bầu như giấu đi vị ngọt

Đất nuôi tâm hồn mình, mình đừng phụ đất, em ơi!

 

Năm tháng quẫn trong đói nghèo xưa

Cha mẹ đã vượt qua gieo neo để cấy lên lớp ấu thơ bọn mình từng con chữ

Bữa đói bữa no khép lại rồi… kí ức chừng đang vỡ

Kìa bình minh thức giấc mới đủ đầy

 

Này lúa vàng trĩu hạt đang say

Này đầm tôm sắp đến ngày thu hoạch

Này dòng sông đẻ nhánh vẫn dịu êm chảy như giữ hồn quê cốt cách

Miền Tây gọi mời… Miền Tây nghiêng lấp lánh ca dao

 

Em cài mùa xuân vào châu thổ bằng mật khẩu vàng màu

Là lúa, là nắng, là mây trời

Là đôi má em thơm, là đôi môi em lúng liếng

Bùn non cũng dậy thì chờ một cuộc tái sinh…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)