Chùm thơ của tác giả Vĩnh Thông

Thứ Sáu, 22/01/2021 06:04

Hanh trắng

Đêm sâu rồi gác mái phố đẫm sương
Lất phất mưa cuộn dòng bụi đỏ
Ta chờ ai? Lòng trầm dằn dặt
Ta đợi chi? Chân về khuya khoắt
Tàn đêm đối bóng đơn côi

Cuộc chơi buồn có dành cho ta?
Vòng tròn ảo không khởi đầu kết thúc
Không ai vỗ giấc muộn phiền hư thực
Chỉ mình ta và đắng chát bờ môi
Dường ngoài kia lá cũng uống say rồi

Đêm suông dài với phố mưa ngâu
Chiếc cốc trắng như nỗi buồn hanh trắng
Nào nâng lên… để rồi đặt xuống
Có còn ai cùng nhấm nháp bên đời
Những nụ cười thuở ấy tắt trên môi

Khẽ thôi nào, thành phố của riêng tôi
Hãy xoay nhẹ như một làn khói mỏng
Chút ấm áp giữa phiên tình âm vọng
Bao buồn vui còn đọng lại nơi này
Mà người đi dằn dặt giấc sương bay…

Sài Gòn tháng chín

Những ngày phố như đứa trẻ bi bô
Tập nói bao điều chi rất lạ
Tập nhìn bao mặt người rất lạ
Rao rảo rong đêm

Phố càng đông, đông cả cô đơn
Dòng người trẻ gương mặt nào còn trẻ
Gương mặt nào hung hăng hay lương thiện
Gương mặt nào… của ta?

Vẫn lòng đêm, vẫn phố, vẫn cuộc chơi
Đổi chác bán mua trò người rẻ mạt
Hấp háy tìm đi, những mắt đời luân lạc
Còn được bao lần?

Buồn gì chăng mà lất phất mưa câm
Người nấp phố, phó chúc điều may rủi
Những chuyến bay vẫn ầm ì nền trời đỏ
Tìm thấy giấc mơ không?
Phía cuối chân trời…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)