Chùm thơ của tác giả Vũ Từ Trang

Thứ Bảy, 05/01/2019 00:41
Sông Gâm
 
Sông Gâm ngủ quên bên con đường đêm
cây lá xạc xào lòa xòa đổ gió
tôi nghe sông đêm đang hồi hộp thở
thăm thẳm đầu sông một ngọn đèn nhỏ
 
Ai có ngược sông giữa mùa bão tố
đáy sông sóng cuộn lô nhô hà bá
em ta bơ vơ sang sông một mình
vạt áo mỏng manh trái tim bỏ ngỏ
 
Sông Gâm thuyền tan bè lao thác đổ
ném cả tuổi xuân rừng xanh núi đỏ
ai ai cũng có con sông trong mình
tôi có dòng sông vừa yêu vừa sợ.
 
Đường trên cao
 
Đường trên cao lênh khênh mái nhà
tàu cao tốc rồi lao qua đấy
 
Bỏ phố phường, về miền cỏ cháy
mình anh đi
khi tàu chửa đến giờ
 
Tàu như bão lướt qua, anh vẫn chậm như rùa
hi vọng văng ra phía trước
bao kẻ chạy đua cùng cơn lốc
trái tim đa mang, anh lại lỡ chuyến rồi
 
Đành quay về, tầm tã mưa rơi
lại an ủi mái nhà xưa đã ở
cái phố nhỏ, thời bán mua chớm nở
bỗng hóa phố gầm cầu, để anh trắng tay.
 
 
Khúc ngoặt
 
Con đường dốc, khúc ngoặt bất ngờ
hoa gạo nhuộm đỏ bến đò
xóm nhỏ khói sương
 
Ở đấy, chuông nhà thờ gọi em vào mùa
thiếu nữ
mẹ cuốc đồi
bờ sông mê man gió
con đường mòn
lúa chín vàng
lẫm chẫm bước chim ri
 
Thì cầm lòng, thì cầm lòng vậy
đất vẫn đất hoải hoang, nhà ngủ thiếp bên đồi
trái tim đập dập dồn ghềnh thác
sông dẫu hẹp, đường đời lách cách
em mãi là cây trám lẻ bên trời.
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)