Chùm thơ dự thi của tác giả Hoàng Việt Hằng

Thứ Hai, 30/08/2021 00:45

Thời gian ở thế gian


Những đống củi chụm lại như lượm rạ sau mùa gặt trên đồng
lửa cháy dọc bến sông Hằng
có phận người không rõ tuổi tên
có cuộc đời mới đó đã hư không
có thường dân, nhà văn
có triết gia
cộng với cả ăn mày
lửa cháy lên thân xác

Những ánh lửa cháy giống nhau, bùng lên rồi lụi tắt
này tro tàn hay tàn tro có gì khác
tôi dụi mắt
ở Ấn Độ ít mưa

Những đống củi vẫn chụm hình ngọn tháp
nơi tôi vài lần trở lại vùng Varanasi
ai đó cũng từng đến đó rồi đi
lữ khách đừng hỏi đường
chớ nghe người Ấn chỉ?

Khói vẫn bay như dấu hỏi
bạn có để lại gì không?
ngoài trời nắng như nung

Có người để lại
thời gian ở trên thế gian
có người chẳng để lại dấu vết gì…
củi cháy, lửa vàng, khói xám
bên bờ sông vùng Varanasi…


Lâu rồi không có ai gọi cửa


Chị Thứ thuở xưa cho tôi ở nhờ
những năm 1964 đi sơ tán
dưới chân núi Sài Sơn
mấy chục năm như cơn gió thoảng

Tháng sáu, tôi về thăm
chị khoe từng ngày yên ổn cả
một tháng nay không bước ra khỏi nhà
chị nương nhờ làm tương
trồng rau muối cà
bán lấy vài ngàn đồng cho người làng có hôm nhỡ bữa

Đời chị như cây chuối già bên giậu thưa
như ngọn nến lay
tắt khi nào không rõ
răng vẫn đen còn bốn chiếc răng cửa
áo cánh nâu vá vai vắt ở cây sào
gia tài không có gì ngoài một chiếc ao
thả cá rô ron, nuôi thêm ngan, để sống

“Lâu rồi, không có ai gọi cửa mà mong”
thấy tôi về chị mừng, sung sướng lắm
ríu rít kể suốt ngày, còn nài nỉ
“sắp mưa rào, chơi với chị, đừng đi!”

Ảnh đen trắng

Đã nhiều ngày tránh dịch
dọn dẹp lại đời mình
bỏ bao thứ linh tinh
chẳng dùng và nhớ đến

Chợt tấm ảnh trắng đen
chân dung anh hiện về
áo lính. Nụ cười hiền
đêm viết dưới đèn pin

“Nhớ em như hơi thở
sáu tháng ăn lương khô
sáu tháng chỉ có mơ
bát canh chua dầm sấu”…

Chữ mực tím nhòe mờ
em đã tập buông bỏ
nhà mối xông mấy lần
chẳng còn gì để giữ

Phút giây nào nức nở
xin bọc lại trong tim
này tấm ảnh trắng đen
không bảo tàng quá khứ

Áo lính gấp ba lô
mười tám năm không mặc
mười tám năm biền biệt
em trắng đen cõi này…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

Nhắc đến nhà thơ Vũ Cao, người ta thường "đóng đinh" ông với bài thơ Núi Đôi. Nhưng cũng có khi người ta say sưa với Núi Đôi mà quên đi cái ông tác giả Vũ Cao nào đó?

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Trong cuộc đời viết văn, có tác giả gặp được “nguyên mẫu lí tưởng” đầm đìa số phận ở đời thực, chỉ cần kể tả lại cũng thành nhân vật truyện ngắn, tiểu thuyết hay... (SƯƠNG NGUYỆT MINH)