Chùm thơ dự thi của tác giả Huỳnh Minh Tâm

Thứ Tư, 25/05/2022 05:24

Khu vườn tháng ba và những tờ di chúc

Trong khu vườn ánh sáng tháng ba phơi như áo
Những chùm quả mận treo lủng lẳng
Bầy chim rót lời mật vào lá non

Người ta treo những tờ di chúc
Rải những đồng tiền lẻ
Và cầu nguyện

Dường như tạo hóa vẫn chưa cảm động nỗi đau con người
Có những đêm trút đầy mưa đá và bệnh tật
Bóng người nhàn nhạt đi qua khu vườn
Hơi thở nặng nhọc
Nhặt vài quả mận rụng

Như mọi buổi sáng
Như mọi bóng đêm
Người người cầu nguyện
Trước bệnh tật và nỗi đau

Những chùm quả mận khô và rụng
Những chiếc lá qua tuổi xuân thì
Bầy chim sinh nở bay đi

Trong khu vườn chỉ gặp những đứa trẻ
Chạy nhảy tung tăng và nhặt những tờ di chúc
Gấp thành chiếc tàu bay giấy
Thả lên trời

Dường như tạo hóa đã cảm động nỗi đau con người
Năm này trời ấm cây cỏ tốt tươi.

Lồng đèn

Tôi treo những chiếc lồng đèn dưới mái hiên
Cha tôi chưa bao giờ nhìn thấy
Người tưới những khóm cà
Bấy giờ chơm chớm tiết xuân

Những chiếc lồng đèn bay bay trong gió
Đôi khi những ngọn nến bị tắt
Tôi thắp lại và nghe chúng hát khe khẽ
Cha tôi tưới những khóm cà
Đợi chờ cho đến mùa hoa

Màu đỏ của lồng đèn
Ánh sáng của những ngọn nến
Và tiếng hát của chúng
Đã đánh thức vườn cà ngủ lịm
Những ngày sương lạnh

Những cánh hoa và cả hương của chúng
Bay vào mái hiên
Đậu lên những chiếc lồng đèn

Hết mùa xuân, cha tôi thường nằm trên chiếc giường cũ
Người mơ vườn cà tím
Tôi yêu những cô bé
Đi ngang qua nhà tôi
Mang trên tay những chiếc lồng đèn.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)