Thơ của Lê Đức Nghinh

Thứ Ba, 23/01/2024 09:50

Bên bến Ô Lâu


Lẫn vào cây cỏ, lòng sông
Tiếng ai còn thức mãi trong đất dày
Chìm bên sóng, ẩn cùng mây
Tìm về từng giấc ngủ say dở chừng

Hương cong tâm sự ngập ngừng
Dày thêm dấu tích, xé từng vết đau
Đất còn nghĩa nặng tình sâu
Miên man cát, bụi rủ nhau nhận mình

Âm thầm dưới vạt cỏ xanh
Mong manh ngọn gió, biên thành mưa sa
Nắng hè ngày ấy chưa xa
Lửa bom còn sém thịt da đời thường

Cây đời xanh tự máu xương
Bao năm rồi những vết thương chưa lành
Đi tàn mấy cuộc chiến tranh
Trông mây mà ngỡ bóng anh trở về.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bóng thầm mà rực rỡ trên mỗi trang văn

Bóng thầm mà rực rỡ trên mỗi trang văn

Sau những giờ lên lớp về lí thuyết, các ông chia nhau mỗi người kèm mấy học viên sáng tác... (CHÂU LA VIỆT) 

Anh Tựu trong "Vượt lũ"

Anh Tựu trong "Vượt lũ"

Anh Tựu của chúng tôi, ngoài đời là Thầy thuốc Ưu tú, tiến sĩ, dược sĩ chuyên khoa II Trần Tựu... (KIỀU BÍCH HẬU)

Giọt nước mắt mang hình vết thương

Giọt nước mắt mang hình vết thương

Cứ chiều chiều bà xay bột, tối tráng bánh rồi phơi, phơi đến khô thì mang ra chợ, vừa quạt than nướng vừa bán... (VŨ THANH LỊCH)

Tiếng chim bắt cô trói cột

Tiếng chim bắt cô trói cột

Chẳng biết bắt đầu từ đâu, nhưng trong kí ức của một đứa trẻ đôi lần lên núi kiếm củi, bứt lá rừng về lót chuồng cho lợn cho bò, thi thoảng gặp bụi sim chín ửng… thì núi sau lưng làng tôi được bắt đầu từ mé sông... (HỒ MINH TÂM)