Thơ của tác giả Đặng Mỹ Duyên và Trang Thanh

Thứ Hai, 25/01/2021 06:16

ĐẶNG MỸ DUYÊN
Bên dòng sông gấm


Ta ngồi hát bên dòng sông gấm
Nhớ môi em chúm chím nụ hôn đầu
Sông vẫn trong xanh, lục bình tím biếc
Em ta xưa nay trôi nổi về đâu

Bữa nghe nói chân em quen phố chợ
Tóc mây xưa đã rối một lối về
Bữa nghe nói lòng em thôi tưởng tiếc
Một cánh diều ngơ ngác giữa chiều xa…

Bữa ngồi uống rượu khan cùng đá núi
Bất thần mưa trên xóm rẫy đìu hiu
Nhớ trong vắt tiếng người hòa tiếng dội
Cánh chim bay khi nào sẽ quay về?

Ta ngồi hát bên dòng sông gấm
Lắng lòng nghe em bầm tím nỗi riêng
Phải hôm đó gặp ngày gió chướng…
Chắc nỗi buồn không thành bệnh kinh niên.


TRANG THANH
Khúc hát đêm cuối cùng


Chúng ta còn một đêm này
sông cứ chảy một đời trăng lơi lả

Lũ cá bơi đàn
lũ tôm búng nước
này con còng vó
nhảy nhót điệu chi?

Chỉ chúng ta ngồi với đêm
bầy cỏ ngủ im chân thiên đàng bình yên
lũ sao thắp sáng trên cao xanh kia
nhấp nháy làm gì trêu ngươi ta quá thể!

Em nhớ những đốm sáng của ngày hôm qua
anh nói về bức tranh anh vẽ em dưới làn mưa a xít
em nhớ những lúc anh cười
anh nhìn em
em nhớ…
và anh nói
về ngày tàn sắp đến trên thân thể chúng ta

Về khát vọng hiến dâng đang rời bỏ chúng ta
chúng ta không thể thức được nữa
những đêm quỳnh thảng thốt nở
con sẻ non trên tàu cau búng vỏ

Đêm chỉ còn một chút
một chút thôi
những mầm cây còn đang cuộn đau trong đất kia
sông vẫn chảy một đời trăng lơi lả
chúng ta còn một đêm này
những hoa quỳnh không biết có ngày mai…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)