Thơ dự thi của tác giả Lê Tuyết Lan

Thứ Tư, 10/08/2022 08:35
Đất mẹ
 
Con lớn lên từ vũng đất bùn hiên nhà mà bao lần ước mình thành phù sa xứ sở
Ngọn cỏ hoang sơ mọc dại trên mảnh hồn non trẻ
Khi ngày đi xa đã biết trổ đồng
Con muốn về gặt trọn thửa ô lòng đã say màu thương nhớ
 
Dòng sông vẫn chảy trong mắt dịu dàng như buổi chiều về
được vuốt tóc nâu
Tiếng sóng vẫn vỗ đầy ngực từng dịu êm xa lắng
Thấy bãi bờ quê mình có lần lau khóc
Trắng theo đời để xót những con nước trôi xa
 
Quê mình đây mưa gió vẫn cất giữ nụ cười
Con đường lầy ngày xưa thôi chờ bàn chân in bước
Chéo áo bà phấp phới như chờ thấy nụ cười vân vê xưa cũ
Có sờn mấy cũng để dành cho cái đứa chưa về bắt lại tuổi thơ
 
Con vẫn theo dòng tìm lớn ròng trông về xóm cũ
Bao loài cỏ không tên cũng đã ra hoa
Ngồi dưới hàng dừa nghe tuổi vừa giáp hạt
Đất có nứt dưới này
Nước có về trên rốn
Những trái tim đã phù sa lắng ngọt mùa màng
Sẽ gieo lại nắng vàng trên quê.
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)