Cửa sổ văn nghệ

Triển lãm đa giác quan “ASAÉS – thế giới ngũ vị”

Thứ Tư, 15/05/2019 10:49

Ngày 16/5, Trung tâm Văn hóa Pháp tại Hà Nội tổ chức triển lãm đa giác quan với tên gọi “ASAÉS – thế giới ngũ vị”. Khai mạc sẽ là buổi gặp gỡ nghệ sĩ thị giác Claire Xuân cùng Benjamin Rascalou – bếp trưởng nhà hàng La Badiane và trải nghiệm công thức nấu ăn đặc biệt dành riêng cho sự kiện.

Poster của triển lãm

ASAÉS* là một dự án nghệ thuật nhằm tái hiện năm hương vị được sử dụng trong ẩm thực, đó là: vị đắng (Amer), vị ngọt (Sucré), vị chua (Acide), vị cay (Epicé) và vị mặn (Salé). Năm chữ cái đầu tiên của 5 từ này ghép lại tạo nên tiêu đề của triển lãm về thế giới ngũ vị. Năm hương vị ấy có mối liên hệ tương ứng với các nguyên liệu thực vật tự nhiên được Claire Xuân tự tay tuyển chọn.

Triển lãm sẽ mang đến một chuyến du hành bằng khứu giác, nơi hương và vị, di sản thiên nhiên của nhiều nền văn hóa khác nhau được tôn vinh. ASAÉS khơi gợi trí tưởng tượng, óc quan sát cũng như ký ức của người xem triển lãm thuộc mọi lứa tuổi, mọi nền văn hóa và vùng miền khác nhau.

Triển lãm mở cửa miễn phí đến ngày 30/6.

PV

*ASAÉS: khái niệm và tên gọi đã được đăng ký bản quyền. 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)