Cửa sổ văn nghệ

Triển lãm trên màn ảnh rộng: “Tôi, Claude Monet”

Thứ Sáu, 25/10/2019 16:30

 Được chiếu tại Trung tâm Văn hóa Pháp (Hà Nội) ngày 9/11 và thực hiện dựa trên nội dung của hơn 2500 bức thư tay, “Tôi, Claude Monet” là một tác phẩm điện ảnh mở ra những góc nhìn mới mẻ về một trong những hoạ sĩ nổi tiếng và có ảnh hưởng sâu sắc nhất đến nền hội hoạ thế giới giai đoạn từ thế kỉ XIX đến cuối thế kỉ XX. Claude Monet cũng đồng thời là cha đẻ của trường phái hội họa ấn tượng với bức hoạ nổi tiếng Ấn tượng mặt trời mọc (Impression, soleil levant).

Poster của chương trình

Đằng sau những bức họa lấp lánh sắc màu và ánh sáng là một người đàn ông phải oằn mình chống lại trầm cảm, cô đơn và ý định tự kết liễu cuộc đời mình. Tuy nhiên, cùng với sự thăng hoa trong sự nghiệp hội hoạ và tình yêu với cây cỏ giúp ông dần tạo ra cả một khu vườn Giverny đầy vi diệu, sự hóm hỉnh, sáng suốt và yêu đời trong ông cũng dần lộ rõ.

Được ghi hình trên khắp Châu Âu, tại những nơi chốn từng là nguồn cảm hứng cho người hoạ sĩ đại tài, bộ phim “Tôi, Claude Monet” mang đến cho khán giả một trải nghiệm điện ảnh mới lạ nhưng vô cùng gần gũi về một số bối cảnh điện ảnh kinh điển được đánh giá cao nhất trong nghệ thuật phương Tây.

PV

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)