Chùm thơ của Álvaro Mata Guillé

Thứ Hai, 14/11/2022 00:41
Nhà thơ Álvaro Mata Guillé, Mexico.

Álvaro Mata Guillé sinh ra ở San José, Costa Rica, hiện đang sống ở Thành phố Mexico. Ông là nhà thơ đã xuất bản hàng chục cuốn sách, đồng thời cũng là nhà biên tập, nhà phê bình, đạo diễn của hơn mười vở kịch và là diễn viên của các bộ phim ngắn. Ông thường được mời tới tham dự những lễ hội văn học ở nhiều quốc gia trên thế giới: Mexico, Guatemala, Honduras, Costa Rica, Panama, Colombia, Venezuela, Ecuador, Argentina, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Pháp.

VNQĐ giới thiệu chùm thơ của ông:

Tan vỡ

Bắt đầu thế nào,

kết thúc ra sao,

chúng ta trải qua từ đêm này sang đêm khác,

khi màn đêm buông xuống,

từng hạt sương rơi,

biết rằng mỗi khoảnh khắc chạm vào nhau sẽ là lần cuối cùng

không có gì là vĩnh cửu

thời gian không phải của chúng ta

nó cứ lững thững trôi

để lại khoảng trống,

im lặng

vắng ngắt

Người ta nói

rằng một chu kỳ kết thúc sẽ có một chu kỳ khác bắt đầu,

điều này kết thúc,

điều khác xuất hiện.

ừ thì cứ cho là đúng đi.

song,

nếu điều mới xuất hiện

lung linh như ánh hào quang,

thì có gì khác biệt khi vẫn tồn tại trong một môi trường?

điều gì làm cho mưa không còn là mưa hay gió không còn là gió và tình cảm bây giờ đã khác?

cần chất xúc tác nào để gợi lên cảm xúc,

diện mạo khác

giọt sương khác?

Trại trẻ mồ côi, chúng ta phải chịu đựng khi khám phá ra bản thân đang đi qua cái chết,

bằng chứng về nhu cầu của người khác:

đồng hành, không hài lòng,

khoảng cách, mưu cầu hạnh phúc,

gặp gỡ và mất mát gắn liền với ước mong,

lớp vỏ ngoài,

sự khác biệt,

chúng ta đang phải đối mặt với sự vô hình,

nhìn vào sự u ám trong cuộc tha hương,

ở nơi xa mạc

nơi chân trời nắng ngập trên đồi,

bị mê hoặc bởi cái bóng

ở đó

ở nơi ban đầu, nơi con chim ẩn mình trong đám mây,

đằng sau cái cây,

đằng sau hệ sinh thái chìm trong thung lũng

ở đó,

ẩn trong bóng cây,

phản chiếu sự trào dâng,

trong niềm khao khát tuyệt đỉnh,

mà không cần biết ý nghĩa thực sự của sự vĩnh cửu,

giữa chúng ta:

có sự cô độc theo bám bên trong ngôn ngữ,

trải qua từ đêm này sang đêm khác từ một giấc mơ không tỉnh,

giống như những chiếc lá khi chúng chìm trong bóng tối,

tan biến

Người ta nói

một chu kì kết thúc

một điều khép lại,

một điều mới xuất hiện,

nhưng điều ấy chỉ có thể đúng

khi xảy ra ở một nơi nào khác

mờ mịt, mịt mờ mà thôi.

Trên cả giọt sương

Hôm nay,

một ngày như mọi ngày,

một ngày sau một ngày, sau một ngày khác,

từ một đêm,

từ một buổi chiều,

từ Thứ Hai hoặc Thứ Ba,

có gì khác nhau đâu,

tôi đang tìm cách viết một cái gì đó:

về điều này, về điều kia,

một cái gì đó ẩn sâu trong vùng tối,

nhưng,

những ngôn từ dừng lại trong những cánh hoa trên cây,

trên cơ thể nám đen của thánh Mathias,

tương xứng với cổ áo mờ đục của ông,

giữa những bức tường,

căn phòng,

và mặt trời hầu như không bao giờ xuất hiện,

hun hút gió,

những cuốn sách,

trang phục,

bụi bặm

Những con bướm

dường như đùa giỡn với bóng hình,

giống như lướt giữa đám mây bay,

như quang phổ. Chúng ta muốn đi cùng chúng,

nhưng ánh sáng,

phát ra từ ánh trăng,

phản chiếu và cản trở,

đã ngăn chúng ta lại. Không có nơi nào để đi,

mặt trời không quay, cũng không có nước,

sương mù không thể xuất hiện. Chúng ta đã ngồi,

dưới bóng cây,

chờ đợi,

lục tung những cuốn sách,

bắt gặp giọng nói. Đôi mắt,

bị cướp lấy đi bởi kẻ lười biếng,

lột xác giấc mơ bóng tối,

bàn tay bám vào gai,

các hốc đen và quầng thâm,

những chiếc răng bị ném xuống hố, như Jorge sẽ nói

rằng những kẻ giận dữ trong chúng ta đến,

từ lúc nào không hay,

từ một nơi khác,

từ đoạn độc thoại của Arvo,

từ ánh sáng trong hầm rượu,

trong sa mạc,

trong căn hầm,

ở bờ bên kia,

của một nơi mà không có địa điểm

Sau đó trở lại,

sẽ thấy mà không cần nhìn,

không phải là gió,

cũng không phải sợ hãi,

chỉ là sự thờ ơ. Nó đã

có từ trước,

trước khi những chiếc lá bị che trong bóng tối,

và những con bướm

Mệt mỏi,

những con bướm đã biến mất với bóng hình,

với cây tuyết tùng và cây hạnh nhân,

để lại một số cuốn sách,

một số cụm từ,

một ký ức. Đó là một ngày,

từ ngày khác từ ngày khác,

từ sáng này sang sáng khác,

khi mùa đông đến kèm những cơn mưa

cát bụi đã phủ trắng thân cây,

sương mù giữa rừng cây,

các loài gặm nhấm, bụi rậm. Không có

mặt trời vẫn có thể được phân biệt,

không có buổi chiều,

không có đường chân trời,

chúng ta cô đơn

một vài con chim vẫn ở trong các ngôi mộ

lặng im,

quạnh hiu…

KHÁNH PHƯƠNG chuyển ngữ từ bản tiếng Anh

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Có nhân vật chỉ là dáng dấp của nguyên mẫu, có nhân vật là nguyên mẫu đã sống và chiến đấu cùng tôi, suốt những năm tháng ở rừng... (VŨ NGỌC THƯ)

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Mở cuốn “Nhật kí chiến trường” trong đó có những trang ghi chép về H, có cả địa chỉ gia đình H, tôi đã tìm đến địa chỉ ấy... (LÊ HOÀI NAM)