Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Tư, 20/02/2019 00:09

NGUYỄN MINH CƯỜNG

Chiều cuối năm làng lụa

 

Những nếp nhà mặt phố

nổi nênh trên dập dìu tiếng cửi canh những xưởng dệt cơ giới

hồn người trăm năm làng lụa

dập dềnh dải đỏ, xanh dâng phơi bên đường chúng ta đi

 

Anh mê tỉnh con thoi xoay tròn khúc thời gian tơ rối

em bâng khuâng những dọc - ngang sợi mắc, sợi mành

mùa xuân là tấm lụa dở dang…

 

Đường phố chiều cuối năm mềm như chiếc khăn quàng

loa lóa sắc màu nhân thế

dệt bằng niềm vui, nỗi buồn

dệt bằng hiềm nghi phố thị

chỉ ngơ ngác đôi mình bay đến một mùa xuân trong veo rất xưa.

LÊ TUẤN LỘC

Mưa trong rừng đước Cà Mau

Mưa rất vội, mau mau còn tạnh

Để đước còn thi xanh với trời xanh

Đước cũng vội, nảy mầm chưa kịp rụng

Chồi non cho lá giữa không trung

 

Vừa chạm đất, chồi vội vàng mọc rễ

Lại mưa, lại bạc trắng trời

Nắng cũng vội, cho rễ chùm nhanh mọc

Thành rừng, mở đất Mũi Cà Mau

 

Nắng mưa vội vàng, chuyện thường ngày Đất Mũi

Hạt vội thành cây, cây vội thành rừng

Bao nhiêu cây thì thành rừng ngập mặn

Ta hỏi rừng, rừng lặng im xanh.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)