Chùm thơ của tác giả Đông Hà

Thứ Tư, 17/04/2019 10:24

ĐÔNG HÀ
Mái hiên

Mình gánh nhau về
Lợp lại rạ rơm xưa
Bầy đom đóm rủ nhau đi lễ hội
Hoa chuồm muộm u sầu đỏ dấu máu lên môi

Ngôi nhà xưa ai dỡ mất rồi
Anh dựng cột kèo anh đan nuộc lạt
Ngôi nhà xưa máu chảy
Tiếng khóc ròng đêm dại cái mang

Mình gánh nhau về anh trẩy nước thương em
Gột hết chua cay tay lành giữ áo
Nơi giếng cạn em thả gàu mười bảy
Anh buộc yếm đào chặn gió thương em

Rồi núi chon von này đèo vách đá
Anh hái buồn xanh anh trồng nắng đỏ
Con đường nào cả gió
Con đường nào xô em
Con đường nào gánh tuổi thơ em
Tay anh chạm che cho đôi mắt em thôi u sầu thơ dại

Mình gánh nhau về lợp lại
Một mái thương bên vách núi hiên đời…

Mắt bạch hạc
“Có lẽ nào tôi buồn đến thế...”
(lời một bài hát của Phú Quang)


Tình yêu có buồn không
Sao mắt em hoang dại

Tôi nhủ lòng mình thôi nói những điều không đáy
Sợ chiều trôi như phố đông người
Và mắt em nâu mắt em hoang mắt em màu dưa cải
Đậu như một chiếc lá gầy

Tình yêu của một ngày
Tình yêu của một đời
Ai đi qua bỏ lại
Tôi cầm lên
Phủi đôi ba chút bụi bám vào
Bật khóc
Em có còn là của tôi

Khi yêu nhau người ta thường nói những điều có đôi
Sao dự cảm của em và tôi toàn những điều đơn lẻ
Tiếng guitar như gió xé
Giọng hát là phù vân

Chiều này buồn quá hoàng anh
Tôi thương mắt em rơi như loài bạch hạc
Về đi
Nơi tổ ấm
Chốn trong veo phẳng lặng đến lạ kì

Mà em về rồi
Tôi ở lại với ai...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)