Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Ngọc Hà

Chủ Nhật, 24/03/2019 09:21

NGUYỄN THỊ NGỌC HÀ
Làng dệt lụa


Dẫu năm tháng cuốn theo dòng chảy
kí ức còn neo ở xóm đê
tìm dấu quen một thời bé dại
vấp rêu phong đau bước tôi về

Lựa tay mở từng ngày đã khép
vẳng tiếng huơ lau trắng rung cờ
những khẩu súng nổ giòn cọng chuối
nát cỏ đồng nhà chưa thỏa thắng thua

Sau trận giả
bước ra từ trận thật
đứa bạc nẻo đời
đứa nằm lại Trường Sơn
thuở trẻ trâu hóa hồn tơ óng
vẫn ngang sông sóng lụa mây vờn

Làng xóm cũ dọc ngang đã phố
bãi dâu xưa lạc tiếng gió reo
nhớ tầm tang mẹ ngồi chuốt nắng
vòng xa quay
quay mỏi bóng chiều.

Trên cung đường gió lá


Những vết khắc trên cây
khắc khoải
dọc lối mòn xuyên suốt tháng năm
vết khắc nhớ ai mà rừng xôn xao lá
vọng ngàn xanh xa thẳm âm thầm

Dưới lớp lớp thời gian rụng xuống
bóng trẻ trai còn ấm cung đường
đất trời yên sao rừng run rẩy
thả nỗi buồn trong mỗi giọt sương

Khuất phía sau mưa nguồn thác lũ
vẫn vẹn nguyên từng bước quân đi
khuất phía sau mỗi ngày nắng đổ
vết khắc kia
vẫn đợi bước quân về

Nhưng
những bước quân không thể nào trở lại
để giữa đời trẻ mãi tuổi hai mươi
những vết khắc
vẫn không thành sẹo
trên cung đường gió lá bời bời.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)