Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Ba, 05/03/2019 14:35

HÀ ĐỨC HẠNH
Ngồi với tuổi sáu mươi

Mẹ ơi, con sáu mươi rồi
Con ngồi con nhớ mẹ hồi thanh xuân
Mượn anh tấm áo manh quần
Con ra ngõ đứng đợi phần quà quê

Đường trưa gánh nắng chợ về
Bóng con nhũng nhẵng bên lề quang đi

Con ngồi con nhớ những khi
Đầy vơi xốc vác những gì sơn khê
Thoắt thôi một buổi trở về
Đón con mẹ đứng bên lề cơn giông

Tấm lưng mưa nắng vít cong
Mười con đeo bám giờ trông gập mòn

Con ngồi hong gió nhà con
Cầu thang thì xoắn, cửa vòm tum cao
Đường mây, biết mở lối nào
Lưng còng đỡ mỏi, mẹ vào thăm con?

ĐÀM CHU VĂN
Lên chùa


Lên chùa hái một cành sen
Ăn cơm bằng đèn đi cấy sáng giăng
(Dân ca Thanh Hóa)


Lên chùa gặp nguyệt đùa giăng
Hương sa lấm cỏ, sóng giằng mơ xa

Sân chùa đâu rớt lá đa
Mõ gieo rạng sớm, chuông qua giữa ngày

Lên chùa ngóng một bàn tay
Độ trì nhân thế ngàn mây dõi về

Lên chùa chạm một bầy dê
Thung thăng ngoạm lá bồ đề bứt chơi

Lên chùa gặp sãi đôi mươi
Gặp sư mười bảy, nụ cười mười ba

Lên chùa gặp áo cà sa
Nửa câu ngúng nguẩy bay tà áo dây

Lên chùa ngước Phật Như Lai
Ầm ầm xe cộ vút ngoài nẻo tuôn...

Gió đâu đưa chạnh nỗi buồn
Câu thơ theo ngọn nước nguồn về tươi.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)