Chùm thơ của tác giả Nguyễn Kiên Thụy

Thứ Hai, 11/05/2020 09:19

NGUYỄN KIÊN THỤY
Trong khu rừng lặng im


Không còn ai trở lại
bởi không ai trở về
rừng từ đó trở nên im lặng
mặc chúng ta náo động giấc mơ

Những giấc mơ của bao người mẹ
chỉ thấy rừng xanh đến thắt tim
con ở đâu trong ngàn cây lá
mẹ mong đêm để được đi tìm

Chúng ta đã ở đây lâu lắm
cuộc chiến dài như trận giả năm xưa
ngã xuống rồi không được đứng dậy
nghe mẹ gọi mà chẳng thể thưa

Những trận bom không phải trò đùa
dù chúng ta cười nhiều hơn khóc
trận đánh ấy, mãi xanh màu tóc
rừng dẫu xanh cũng đổi lá bao lần

Một sớm mai mẹ đứng trước rừng
im lặng ấy là con, thưa mẹ
trận đánh vẫn còn đang dang dở
con nấp vào xanh thẳm cỏ cây

Mẹ cứ gọi nhưng mẹ ơi đừng đợi
con sẽ về sau tiếng mẹ thôi
như thơ ấu, khi mẹ nhen khói bếp
con sẽ về kịp lúc cơm sôi.

Chiều miền Trung


Không xa, lại chẳng gần
miền Trung đủ cho người nhớ

Ai vô Nam ai ra Bắc
miền Trung là nỗi khôn nguôi

Dải đất ấy cong như eo thiếu nữ
khi đạn bom dội xuống tự băng mình
dẻo dai gánh hai đầu đất nước
miền Trung chạm đâu cũng xót

Thắt thẻo bên bờ biển
vẫn ngóng về núi cao
giữa chơi vơi non - nước
vẫn một lòng gửi trao

Như nắng ngày sắp tắt
thì thầm với niềm quê
ta một đời thất lạc
chiều nay được trở về.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)