Chùm thơ của tác giả Nguyễn Quang Hưng

Thứ Tư, 27/01/2021 12:06

Ngóng núi

Người nói gì cùng con
Ba Vì im lặng

Tiếng con gọi
Sứ giả côn trùng nghe thấy
Chuyển quà người cho con
Quầng mây đầu ngày như vùng lửa
Có phải ánh lửa người đốt than nuôi mẹ hồi nào

Im lặng nghìn vạn năm
Người cặm cụi đốt than vác đá
Đất đổ xuống quanh làng xóm
Nước gào thét quanh làng xóm
Người người giăng hàng
Hóa rặng tre
Hóa dải đê
Nối nối những Ba Vì

Ấm sực nghìn vạn năm
Lò than người nhóm
Thắp hương bay bay đình miếu
Triệu người dõi về
Tin vào xanh thắm

Con muốn làm hòn đá
Ném xuống chân núi
Như nắm đất đắp to mả đồng đất
Như vai người sát nhau nâng người
Đồng bãi gò đồi tôn cao xứ này

Sao người không nói gì
Chỉ gió đẩy trời xanh như vỡ.


Lính biển

Đứng canh bình yên mong ước bình yên
Ước lòng người phẳng cùng sóng lặng
Ước biển sáng như mắt dân lành
Cắm cúi nối đời dài theo luồng cá

Chạy cùng cát mặn nắng dập cát mặn
Trầy trượt mồ hôi máu rớm gió mặn
Ước cứ lăn lê với đảo tháng ngày
Theo nhau người ra rèn sức nơi này

Nghĩ về nhà mỗi mùa rất dài
Nỗi nhớ gặp nhau thì nhanh lắm
Ước cứ thong dong chân trời mà nhớ quê
Tiếng gà trên đảo gọi cánh đồng mỗi sáng

Hát cho nhau dây đàn vừa thay mới
Nắng kẻ dòng sao gieo phím khung trời
Mây và cây rủ nhau làm khán giả
Ước cứ dịu dàng người hát với mưa thôi

Ước đồng đội đất liền sóng dài đảo lớn
Kết khối vào nhau rẽ nước tàu thuyền
Giữ biển của ta muôn đời như lửa ấm
Thắp lên vòm trời xanh rất hiền

Lính biển đứng khuất trông ra bốn phía
Mắt than hồng nhìn như bùng lên.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)