Chùm thơ của tác giả Nguyễn Văn Song

Thứ Tư, 02/10/2019 14:59

NGUYỄN VĂN SONG
Mẹ giờ thôi cả ăn trầu


Mẹ giờ thôi cả ăn trầu
Hàm răng lần lượt đi đâu cả rồi
Lá trầu mẹ vẫn quệt vôi
Vẫn têm cánh phượng trong cơi sẵn sàng

Giàn trầu mẹ hái lá vàng
Để phần cho bạn trong làng đến thăm
Bạn già đầu vấn khăn trần
Miệng nhai bỏm bẻm trong ngần hồn quê

Chuyện mưa, chuyện nắng dãi dề
Chuyện làng, chuyện xóm, chuyện về ngày xưa
Miếng trầu đạm bạc mẹ đưa
Nồng cay hương vị quê mùa đằm sâu

Môi già nhuộm nét tươi màu
Mẹ cười, tay chẻ miếng cau ngọt mềm
Không ăn chắc mẹ cũng thèm
Mẹ nhìn bóng lá bên thềm đung đưa

Bạn già mỗi lúc một thưa
Cơi trầu trên chõng ngẩn ngơ nắng chiều
Hiên nhà quạnh vắng hắt hiu
Thẫn thờ mẹ bổ bao nhiêu cau vàng.

Ngõ xưa


Ta về ngõ của ta xưa
Tìm tre cong ngọn nắng mưa xạc xào
Óng vàng quả duối bờ ao
Rặng xoan rộn tiếng chào mào tìm nhau

Bạn bè cắt cỏ chăn trâu
Chia nhau một củ khoai màu than rơm
Nắm ngô rang hạt vàng ươm
Có gì nhắn nhủ mà thơm đến giờ

Bà Năm tóc trắng phạc phờ
Con đi chinh chiến, còn chờ nữa không
Chị Tâm sao chẳng lấy chồng
Đợi gì cây bưởi trổ bông trắng vườn

Về tìm một buổi tinh sương
Ngõ nhà níu gót rơm vương bộn bề
Cha ra đồng sớm không về
Rạ rơm cay khói ngõ quê mịt mùng

Đã đi trăm nẻo nghìn trùng
Ngõ nhà về lại ngập ngừng bước chân
Tường ngăn lối xóm cao dần
Còn nghe tiếng vọng bần thần ngõ xưa.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)