Chùm thơ dự thi của tác giả Bùi Thị Diệu

Chủ Nhật, 29/05/2022 05:45
Cha
 
Gió thổi lên từ cánh đồng đầy mùi phèn chua
Căn nhà mái tranh, chống liếp lên sẽ nhìn ra khu vườn với luống rau
đẫm nước
Người bước ra khỏi bậc cửa
Dắt con đi
 
Từ đó chỉ có thể trở về trong những niềm mơ
Người về từ chiến trường, máu không quý bằng nước, nhưng vết thương
là thật
Cơn sốt sáu lớp chăn vẫn còn run bần bật
Bát cháo xanh màu rau
 
Người về từ cơn say, rượu mềm nỗi quên, cháy nỗi khát, ướt nỗi
viển vông
Con thú hoang được nuôi chưa thuần hóa một ngày nào
Không thèm cất nỗi nhớ ngàn
 
Hạt gieo xuống không chờ
Cái cây mọc lên lại biết đợi
 
Từ cánh buồm trên biển như con chim sâu, mặc định cánh buồm trắng để
mà mong
Từ những con đường, những người đàn ông mang ba lô bụi bặm,
có thể nào là thế
Từ những tin đồn, nơi rừng hoang, không người quen, giấu thân
Từ điều gì nữa...
 
Người đã tìm ra chưa tiếng nói hằng đêm chảy trong máu thầm thì
Sương mù lấp hết con đường
Nhưng ánh sáng vẫn hằng ở đấy
Bài hát mang hương gió núi
Thổi lên từ cánh đồng mặn muối
Diêm điền, diêm điền, diêm dân
 
Bước ra khỏi bậc cửa nhà mình, con hát.
 
Còn bông cúc vàng ở lại
 
Mẹ phơi chén đũa dưới nắng mùa đông
Thược dược lay ơn vừa thắm
Lá cây nói cười
Vị gừng thơm ngọt
 
Những chiếc đũa gối vào nhau
Xoay tròn
Cô bé thành thiếu nữ
 
Từ ngọn cây ổi sẻ
Con mơ biển cả đại ngàn
 
Những chiếc bát trắng tinh
Khát nỗi đầy
Giêng hai mùa gạo mới
 
Tiếng còi tàu tha thiết gọi
Đêm đêm
 
Lũ trẻ bốn phương
Giấc mơ đầy khói bếp
 
Mẹ phơi chén đũa dưới nắng mùng ba
Tro giấy áo lả tả bay
Đào hồng phai lả tả rơi
Thế là hết Tết
 
Còn bông cúc vàng ở lại
Ấm như mặt trời.
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)