Thơ dự thi của tác giả Nông Thị Hưng

Thứ Sáu, 10/12/2021 11:43

Những đám mây in dấu một thời

Những đám mây vẫn trôi mải miết
Phương trời ấy mấy ai biết được
Lời thì thầm mọc lên từ đất
Cuộc chiến dựng tầng lớp lớp xông pha

Có phải bóng mẹ ta
Đêm đêm hóa vầng trăng dẫn lối
Tóc mây thơm nguồn cội
Thuở đôi mươi ngón đàn

Cuộc chiến đã lùi xa
Mấy mươi năm sâu trong lòng đất
Đường hành quân vẫn không ngừng nghỉ
Giấc mơ về bóng dáng các anh qua

Tôi ngược về quá khứ
Gặp cơn mưa tích tụ bao đời
Như thuở nào đôi mươi
Những mùa xuân bắt đầu từ câu hát

Những đám mây hay bóng người thất lạc
Cho ta quặn thắt nỗi niềm
Từ trong thẳm sâu lòng đất
Vẫn âm thầm khẽ gọi tên anh.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Tôi nhớ cho đến đầu năm lớp 9, một đêm Dưỡng đạp xe qua nhà tôi cho lại bộ sách rất mới. Dưỡng bảo nghỉ học. Chỉ vậy thôi rồi Dưỡng đi... (TỐNG PHƯỚC BẢO)

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Tôi được nhiều lần sang Campuchia cùng các đội chuyên trách tìm kiếm, cất bốc, hồi hương hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hi sinh qua các thời kì chiến tranh... (HỒ KIÊN GIANG)

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)