Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Bảy, 18/04/2020 15:37

NGUYỄN ĐỨC SƠN
Bóng mẹ bên sông

Mẹ đội những sọt đá vượt cầu dốc lên đỉnh lò vôi
dẻo dai và lo toan
tự tin như ánh lửa

Đôi mắt mẹ hiền
gió sông thổi mạnh
nóng rát miền Trung, làn da mẹ sạm

Con nhớ bữa cơm, tập vở, mẹ đổi bằng những sọt đá chất thêm vào lò
và hơi thở dồn
những bước chân nghiêng nghiêng vững chắc

Ngày đi qua
cánh đồng, những căn hầm trú ẩn thương mẹ nung vôi
khăn che mặt cũ
áo mẹ đẫm mồ hôi
lại khô bên miệng lò

Chiều về rười rượi
bóng mẹ bên sông.

TRẦN VÕ THÀNH VĂN
Trên nỗi nhớ em xa...


Ngày buồn xua thơ anh đi hoang
trên dấu chân mặt trời bỏng rát
nỗi nhớ cho em chẳng thể dài thêm
hơn một lần khánh kiệt

Chiếc lá bắt gặp anh lìa đời
giữa cơn ngất ngây cánh rừng sâu thẳm
nơi tiếng vĩ cầm thụ thai một nhánh trăng xưa
và hơi thở của em trôi qua buổi chiều nhung tím

Sương khói bắt gặp anh lìa đời
trước cánh cửa bão giông em đã quên khép lại
và giọng nói của em đánh rơi trên ngực áo
quá vãng một mai xa...

Những đôi mắt cá buồn ngồi phủi bụi trước sân
bầy chim én khoác mùa xuân hoe vàng khoảnh khắc
và thế là ngày buồn xua thơ anh đi hoang
và thế là em chíp chiu từng giọt sáng vĩ cầm

Và thế là trái tim anh trôi trên dấu chân mặt trời bỏng rát...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)