Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Hải

Thứ Tư, 22/01/2020 14:22

NGUYỄN THANH HẢI
Khi qua thương nhớ Bến Tre


Thưa với đồng bằng tôi đã về tới cuối Cửu Long
ngước mặt thấy biển trời đội sóng
nghe xa xăm Đồng Khởi còn lay động
tiếng tù và năm xưa ai làm rớt xuống Mỏ Cày

Là hôm về làm hạt bụi nhỏ nghiêng mình trước mênh mông Đồ Chiểu
thấy bên đời vẫn còn Lục Vân Tiên
anh nông dân xe ôm không dư dả bạc tiền
nhưng giàu cảm, giàu tình chở xã giao cô khách Hà Nội lỡ đường mỏi bước

Ngồi thương mấy cây dừa cụt đọt
lớp đuông dừa, lớp bởi chiến tranh
mênh mang bay trong gió tóc dài mà vẫn hiên ngang đội quân
một tấc không đi, một li không rời
trong căm hờn dừa cũng đỏ ngời ngọn đuốc

Có thể ai đó chưa về đây nên lòng chưa thuộc
Cửa Tiểu là sông, Cửa Đại cũng là sông
để tưởng nhớ sậy lau đời lập nên Chợ Lách
thì tiếc gì không cám ơn ngựa xe đã phục dựng cho mình những kí ức hẹn hò khi qua thương nhớ Bến Tre.

Dốc sông


Khi cơn mưa phơi phóng lên chiều
là nỗi nhớ vừa tím vừa khép trên những chùm xấu hổ
thương con chim đứng trong lồng giả bộ
nó hót cho ai mà nó buồn

Những người đang đi trên niềm vui có bao giờ ngó xuống
dưới mỗi phận người cũng là đất à ơi
có phải con đom đóm mang giùm ngày buồn phơi lên tối
giữ chút xanh xao câu thương nhớ cũ rồi

Thì nước dưới chân cầu cũng là nước sông thôi
lỡ có rách cũng đừng trách hờn gì sông rạch
sóng cứ vỗ tay đi cho chiều kêu róc rách
cho vơi bến ngày xưa hai phía nhớ mòn

Cơn mưa già bạc trắng phía sông non
trong mưa bãi bồi cũng muốn làm pho tượng
đã chung một dòng sông sao còn chia hai hướng
để phía tôi về cứ mãi lớn ròng ngược dốc sông…

Những ngọn sóng tháng bảy


Đêm trôi về trùng dương
nghe lại chuyện vượt tù
bạn nói biển mùa này xanh lắm
mà Côn Đảo mịt mùng nước mắt đục vào tôi...

Có quá nhiều người về đây
thắp điều gì trên mộ
hoa quả đặt lệch dòng suy nghĩ
có phải mưa nói hộ lòng người
hay những giọt mùa lệ thủy
của quê hương của những người mẹ khóc con mình

Tôi nghe tiếng thời gian
còn tù tội trong những quả bàng vuông
chúa đảo bây giờ không còn nữa
những ngọn đèn đêm nghĩa trang Hàng Dương như ngàn đôi mắt
của đồng đội về tìm đồng đội năm xưa

Tôi thấy đêm trổ ra một vườn hoa nhang
lung linh của những người viếng mộ
tháng bảy chạm vào đâu cũng ngỡ là da thịt
nhang khói quyện vào người như máu mủ quê hương...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)