Chùm thơ của tác giả Văn Triều

Thứ Hai, 30/09/2019 14:57

VĂN TRIỀU
Đôi chim cu trên dây điện


Hình như đêm trước chúng ngủ đây
Mai về đâu không biết nữa
Đôi chân đã mất một cành cây

Dưới kia
Những người xa lạ
Khẩu trang trùm kín mặt
Ai cũng tất bật
Hiền lành và bình đẳng như nhau

Chúng đứng bên nhau hàng giờ, lặng lẽ
Hình bóng làng quê chảy tràn trái tim bé nhỏ
Lại cánh đồng mùa gặt về trong mắt nhau

Sáng nay
Trên sợi dây ấy
Con còn lại trò chuyện với cái bóng của mình
Dưới kia
Người vẫn tất bật…

Em ạ
Sẽ ra sao
Nếu ngày ấy với mình.

Tiếng ếch đêm mưa


Tôi nằm nghe tiếng ếch đêm mưa
Từng tiếng kêu khao khát tìm nhau
Như thể ai đã nén chúng vào tận cùng lặng im thương nhớ
Giờ bung ra những mũi tên âm thanh bắn vỡ một góc vườn

Những tiếng kêu
Vừa kêu vừa đợi
Rút ruột, bồn chồn và tràn trề hi vọng
Mặc đâu đây cái chết rình chờ

Bên kia
Ánh đèn vàng hiu hắt
Những hàng cây lặng thinh kề vai nhau trong giông bão
Mặc thời gian trổ hoa trên thớ gỗ
Hơn trăm năm rồi
Những công dân thành phố lặng đứng bên đường che những vòm ô

Những ngôi chùa Miên già nua, cũ kĩ
Mặc chiếc áo vàng vạt chấm rêu xanh
Lũ cò trắng nửa mê nửa tỉnh
Nằm nghe kinh ngủ gật trên cành
Sớm mai lại ra đồng mò cua bắt ốc

Còn lại bên này gót chân thành phố
Tiếng kêu như nêm, như bổ, ken dày một góc vườn đêm
Kêu như thể mai này không còn nơi kêu nữa
Như thể ngày mai đất đã đi rồi

Tôi nằm nghe tiếng ếch dần thưa, trôi ngược thời gian
Ào đến tiếng chim trong veo gõ cửa từng nhà
Tia nắng hôn lên từng ô cửa
Tiếng chị rao hàng vỡ hạt sương mai.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)