Ống kính nhà văn

Đà Lạt những mùa hoa

Thứ Sáu, 05/02/2021 14:20

Đà Lạt không chỉ nổi tiếng là một thành phố mù sương mà nó còn quyến rũ bởi những màu hoa rực rỡ quanh năm. Đà Lạt trong bốn mùa ta đều được dạo bước dưới những con đường bạt ngàn hoa, từ sắc thắm anh đào vào mùa xuân đến sắc tím hư ảo của hoa phượng tím vào mùa hè, sắc vàng của hoa dã quỳ, mimosa vào mùa thu... Trong thế giới ngàn hoa ấy, mỗi sáng ban mai, khi tia nắng đầu tiên chiếu rọi để xua tan những làn sương bảng lảng là một thành phố cao nguyên đầy thơ mộng với những cảm xúc bất tận của đời sống.

Đà lạt thơ mộng, huyền ảo trong nắng ban mai. 

Những nụ hoa mai anh đào rực rỡ trong tiết xuân.
Dã quỳ rộn rã đón ngày mới.
 

Những đồi cỏ hồng rung rinh nắng.

Sắc hồng lưu luyến.

Không chỉ có hoa, thu Đà Lạt với những trái hồng đỏ thắm cũng đủ làm say lòng người

Những rừng thông thẳng tắp tô điểm cho thành phố cao nguyên, làm nên nét đặc trưng của Đà Lạt.

Mimosa - Loài hoa quyến rũ như nỗi nhớ mang tên "Đà Lạt".
Những cung đường lảng bảng sương giăng chào đón ngày lao động mới của người dân Đà Lạt.
Mỗi một góc nhỏ ở Đà Lạt cũng có thể khiến ta nao lòng và sẽ mãi trong tim ta dù đang trong lòng phố núi hay đã rời xa nó.
Tổ chức trang: Vũ Thành Duy
Thực hiện: Phạm Minh Hải
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)