Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thế Hùng

Thứ Tư, 10/04/2019 08:54

NGUYỄN THẾ HÙNG
Chùa ở đảo xa


Giữa biển khơi có một ngôi chùa
Nhiều Phật tử là những người lính đảo
Ngày đầu năm sau kiểm tra đạn pháo
Lính rủ nhau lên chùa cầu yên!

Chùa biển xa không hoa huệ hoa sen
Hoa bàng vuông cúng dường đức Phật
Trời trở gió nhang thơm chưa ra kịp
Dâng Phật chỉ tấm lòng thành

Những hồn trai từ biển mặn Gạc Ma
Nương theo sóng về nghe lời kinh kệ
Những linh hồn ngàn năm giữ biển
Tụ hội về đây bên Thánh Võ, Thánh Trần

Tâm hướng Phật muốn trời yên biển lặng
Mong thanh bình cho biển mãi màu xanh
Cho ngư phủ cùng đi khơi về lộng
Hải âu sải cánh ngang trời

Xong bài kinh sư thỉnh một hồi chuông
Tiếng ngân trầm gối nhau lan trên biển
Lớp lớp sóng sau đè lên sóng trước
Sân chùa gió cuốn cát bụi bay.

Viết từ đảo Sinh Tồn


Chưa có tôi đảo đã có lâu rồi
Như đứa con tảo tần cùng đất mẹ
Đã ngàn năm chắn sóng từ biển Bắc
Vẫn lành hiền xanh ngát những vườn rau

Những vườn rau chiết ra từ đất mẹ
Xanh nhọc nhằn trong nắng gió biển khơi
Những luống rau như vườn rau của mẹ
Chắt chiu từng giọt nước khẩu phần con

Tiếp bước cha con ra đảo Sinh Tồn
Chính tên đảo như một lời nhắc nhở
Chính tên đảo là lời thề giữ đảo
Của lớp lớp người sinh ra trước cha con

Từ Sinh Tồn chúng con đến Cô Lin
Qua Gạc Ma biển mặn hơn nước mắt
Con thấm hơn cái giá người giữ đảo
Hòa máu mình cho biển mặn Trường Sa.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)