Chùm thơ dự thi của tác giả Bùi Việt Phương

Thứ Bảy, 18/06/2022 08:49

Căn cước hòa bình

Tôi nhận ra dãy số của mình
Là đám trẻ thật thà, tên khó nhớ

Giờ qua gốc cây già không còn sợ
Những cái rễ thành tinh
Trẻ con nghêu ngao
Số hóa đời mình

Chiến tranh
Ở đâu đó, trên báng súng và thùng đạn
Con số trốn vào anh
Khói đạn số
Đổ nát số
Nước mắt như một kí tự cổ
Chúng ta đâu biết đánh vần mà vẫn đọc vang lên

Nghe nói, mai sau những thành phố mọc lên
Thông minh đến mức lo thay cho người đến ở
Nghe được giọng nói, hiểu được lặng im
Con người chỉ cần chơi dương cầm
Đàn chim sẽ tha nốt nhạc về làm tổ

Sớm nay
Anh cầm căn cước của hoa lên
Đọc to lời đêm sương nước mắt.


Nơi địa đầu sắc nhọn

Ngày ấy, người về từ Đông Bắc
Áo khoác lên sào mẹ vẫn đánh cây rơm
Mẹ bảo núi cũng dựng như vai bố
Một tiếng gà, lưng lửng bát cơm

Tuyết đã nhỏ trên đỉnh non Phia Oắc
Như đêm qua vừa nung sắt, nấu đồng
Cái giọt rét không đọng thành gươm giáo
Nhưng nụ cựa mình, rách toạc mùa đông

Ở nơi sống đã là thần thoại
Có phép màu nào thay hạt nếp, củ khoai
Em tắm rồi nước trong thành suối
Em hát xong cỏ biếc lên trời

Nơi nhọn hoắt gió thổi còn ngần ngại
Là biên cương, chụm lửa nấu cơm nhà
Tóc bạc, áo chàm cho con thấy mẹ
Nghĩa đồng bào từ bụi chuối, khóm tre

Ai đã vót nên miền tuyết lạnh
Để chạm vào chảy buốt một màu hoa.


Ngày qua F

Bần thần sáng nay, ai tưới mà hoa nở
Người thức suốt đêm cũng đã ngủ vùi
Em từng sốt như một thời giận dỗi

Không còn F nào nữa trong căn hộ của mình
Bần thần nước trong chiếc cốc
Hôm qua đã vơi bao điều kì lạ
Em lại rót đầy cũ xưa

Chiếc áo mùa xuân này quá rộng
Anh mua tặng em trong lúc âu lo
Em mặc cả cho những ngày vắng mặt
Khép lại cánh cửa
Bình yên, anh ngủ lại phía sau lưng…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)