Chùm thơ dự thi của tác giả Trang Thanh

Thứ Sáu, 17/06/2022 08:46
Viết từ mảnh vườn của mẹ
 
Gần sáng trời gà đã gáy canh năm
những tiếng hoan đêm làm thức dậy ruộng đồng
đâu đó nhà ai đã châm ngọn đèn trước khi mặt trời châm bình minh lên mặt đất
mẹ lại thở hắt ra, như muốn hắt mệt nhọc vào đêm cùng tận
để sớm mai bắt đầu nhẫn nại những con đường
cứ âm thầm bền bỉ như chưa bao giờ làm mẹ nhọc
chỉ khiến mẹ thở dài, nuốt cơ cực vào trong!
 
Từ lúc biết nhớ đến giờ con không sao hiểu nổi
những tiếng mẹ thở lạ lùng
tiếng hắt của nỗi đời lụi héo cả niềm mong
tiếng thở mẹ như tiếng ngày vụn vỡ
 
Nhưng ngày vẫn mở ra
chú chó cún nằm rên
tiếng gà tiếng chim vỗ vào sương sớm
mà tiếng mẹ vẫn là tinh mơ nhất
mẹ dậy sớm lạ lùng như thể cả đêm qua người không được thở
mẹ lao ra sân vườn như thể vừa chợt nhớ rằng quên vật quý gì ở đó
mẹ cầm cuốc vun cây cầm bình tưới và con không còn nghe tiếng thở hắt ra nào nữa
mẹ đã tìm gặp được tri kỉ của mình
 
Mẹ yêu vườn như thể cả xuân xanh
chưa bao giờ chăm bẵm chính mình, bây giờ chăm hối hả
những cây mít cây na cây xoài cây nhãn cây bơ...
những rau húng rau răm thì là rau đỗ...
chúng lớn nhỏ đàn đàn mẹ con cháu chắt
không có lối hàng, lúc dịu dàng, khi ríu rít, chúng quấn bện thương nhau
bởi tình yêu của mẹ không trật tự bao giờ
như tim đất ấm ôm mọi mầm xanh cây cỏ
 
Con mãi như đứa trẻ lên mười
ngơ ngác trước tất thảy điều bình dị
muốn cây lá dịu êm tơ lụa
con như hoa như quả mọng trên cành
muốn ôm lấy căn nhà ôm lấy mẹ
mẹ ôm con ôm trọn đất vườn xanh.
 
Chữ chữ gọi mùa
 
Có một lần tôi nghĩ là duy nhất
trong ngôi nhà nhỏ bé của tôi bồng bềnh như dấu ngã giữa làng
một giấc mơ muốn kéo tôi bay khỏi sự bủa vây của chữ
những người thơ từ cõi khác trở về để nhấc tôi ra khỏi một định mệnh
nhưng cũng như căn nhà, thân hình tôi là dấu ngã, chân tay tôi
là dấu chấm than
những người thơ co kéo cánh tay, đôi chân tôi cố bám vào mặt đất
dấu ngã đời tôi như lụa mềm như sóng nước
trùm lên ôm bọc cỏ cây, tan thấm vào từng mạch đất
có vẻ như tôi không muốn chối bỏ định mệnh đời mình
người thơ cõi khác bỏ đi, sóng tôi chảy tràn vườn tược
chữ chữ dịu dàng đơm những khóm hoa
 
Tôi làm đài hoa gieo hương trong góc vườn của mẹ cha
mỗi nhuỵ hoa một thanh điệu
mỗi hạt cây là một chữ cái
mùa nối mùa chữ nở hoa kết trái
đất trong vườn ôm hạt lại ươm cây
tôi ướp hương chữ mình trong rạ rơm khô
đợi ngày mẹ tôi rút rơm vào bếp và nhen lửa
chữ hoa cháy hồng đượm thơm cơm mới
đàn sẻ chụm đầu nhau kể chuyện mùa màng trên mái ngói
hát lời cha trúc sáo mẹ đưa nôi
 
Cỏ cây đất ấm ôm vào lòng thơ tôi
ươm mầm trên lúa khoai
nuôi nấng bằng con cua cái ốc
trong khu vườn bé nhỏ
mẹ tôi khe khẽ gọi mùa.
 
Tên tôi hai chữ thanh không
 
Có đôi khi mải bay theo bầy ong mê mật
tôi đã đi xa thật xa khu vườn thơ ấu của mình
con đường cuồn cuộn một cuồng điên một thất vọng
một hư tưởng bám đeo một cơn bão lốc
như gánh nặng lời nguyền mang tên miền đổ vỡ
cơn nước héo cỏ tàn cây gãy
vườn tôi không mùa hoa chữ
cái chữ làm con mèo hoang lang thang
lang thang
 
Chữ quên mình từng là lụa là nước là hoa
chữ quên mình là lúa ngô, quả thị gọi mùa thu, hoa mùi thơm hương tết
tai nấm nhĩ còng queo co quắp trong nắng hanh tháng chạp
con mèo không còn tìm đâu thấy mùi tro căn bếp nhà mình
 
Ngạt thở trong tôi mỗi lần nhớ lời ru
ngực đắng thắt giữa cơn thèm kỉ niệm
ấu thơ là kẹo ngọt, hiện tại như lũ quét
tôi là bức tường đang xói lở
hay kẻ sẩy chân té chìm
về hồng hoang mắt nhắm
trùng trập đau hoang
đau hoang mộng trắng
 
Còn bao nhiêu cánh ong rồi sẽ bay về
ý nghĩ đóng băng trên cánh hoa hồng cổ
tháng mười nào hanh hao ngọt gió
thóc vàng xôn xao nắng, mùi rơm nếp thơm vào tóc tơ
 
Còn bao nhiêu tiếng chim, ngọn gió, những quả mọng cành hương
bóng mẹ tôi trong chiều phơi nếp giống
mùa hươm vàng trên mái ngói nâu trầm
 
Tôi biết mẹ rồi sẽ đến ngày từ biệt
cha liệu có về khi tôi đốt trầm hương
đêm ấy tôi mơ
không phải mẹ cha, mà chính tôi nằm trong chụp kính
cánh đồng trong suốt cánh đồng
tinh thuỷ bầu không
chớp liệng bầu không
một trời chim xanh cốm
người bán rong trong thành phố mặt trùm kín khẩu trang
phóng sinh ư?
cánh đồng chiều nay lúa chín
trong tôi bay bóng những linh hồn
 
Tôi không sao gọi được
mẹ!
cha!
không sao gọi được
vườn tôi có tiếng gì thảng thốt
đôi chim xanh cốm bay lạc
hay một cuộc thoát tử kiệt cùng?
 
Tôi hỏi chữ của tôi
hỏi chữ
chữ quay ngược cợt cười
thanh hỏi nhũn
dấu huyền treo
dấu ngã nằm co
thanh sắc lao đi
dấu than câm
dấu nặng chìm
còn lại thanh không
tên tôi
hai chữ thanh không!
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về những người ta quý ta yêu

Viết về những người ta quý ta yêu

Trường ca Tổ quốc - đường chân trời tôi viết vào đầu tháng 5 năm 2010 và được hoàn thành sau 15 ngày... (NGUYỄN TRỌNG VĂN)

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Giữa điệp trùng biên giới, tôi đã gặp nhân vật của mình

Trong hành trình văn học của bản thân, tôi có nhiều kỉ niệm với nhiều vùng đất, con người và đặc biệt gần gũi, yêu thương, thấu hiểu quân dân nơi biên cương Tổ quốc... (PHẠM VÂN ANH)

Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)