Cửa sổ văn nghệ

Hòa nhạc và trò chuyện “Thắp một tia đom đóm”

Thứ Năm, 13/06/2019 15:46

Chương trình diễn ra ngày 16/6 tại tầng 3, số 30 Đoàn Thị Điểm, Hà Nội.

Sự kiện được chia làm 2 phần: Trò chuyện với khán giả về nhạc thể nghiệm và Buổi hòa nhạc tốt nghiệp của khoá Trình diễn Ngẫu hứng Nhạc Thể nghiệm I-2A (Trong khuôn khổ chương trình giảng dạy của Trung tâm Âm nhạc và Nghệ thuật Thể nghiệm Domdom).

Ban tổ chức chọn “Thắp 1 tia đom đóm” (Thơ Trần Dần) là tên chung cho cả hai phần của sự kiện vì những điểm gặp gỡ trong tinh thần của cả trò chuyện lẫn hòa nhạc.

Trung tâm DomDom luôn ấp ủ việc thực hiện các sự kiện, các trao đổi hướng tới việc kết nối và phát triển nhiều hơn. Sự kiện “Thắp 1 tia đom đóm” là bước khởi đầu để hướng tới việc tiếp cận nhạc thể nghiệm một cách cơ bản và cá nhân nhất có thể, như thể để “rong chơi và khám phá các giác quan cùng âm thanh”…

PV

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)